CHƯƠNG 179 - Ngoại truyện Thanh Mai Trúc Mã (3)
Rời khỏi phủ Tấn Văn Công, cho đến khi ngồi lên xe ngựa, Tạ Chinh vẫn không nói thêm một lời nào.
Trường Ngọc mấy lần muốn mở miệng phá tan bầu không khí vừa ngượng ngập vừa kỳ lạ ấy, nhưng thấy hắn ngồi ngay ngắn ở phía đối diện, tựa như đang nhắm mắt nghỉ ngơi, sợ làm phiền nên rốt cuộc cũng im lặng.
Xe ngựa đi ngang qua khu chợ sầm uất. Chỉ cách một tấm rèm mỏng, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, bên trong lại lặng như tờ.
Trường Ngọc ngồi ngay ngắn trên ghế phủ lụa mềm, thỉnh thoảng liếc nhìn người trước mặt.
Với người “huynh trưởng” đã biến mất khỏi cuộc sống của mình hơn năm năm rồi đột ngột xuất hiện trở lại, thật lòng nàng cũng không biết phải cư xử thế nào cho phải.
Hồi còn bé xíu, ấn tượng đầu tiên của nàng về Tạ Chinh là lúc được Tạ phu nhân bế trên tay, vừa dỗ vừa cười, chỉ vào cậu thiếu niên đang luyện kiếm trong sân mà bảo:
“A Ngọc nhìn kìa, tiểu phu quân của A Ngọc đang luyện kiếm đó!”
Lớn thêm chút nữa, mỗi lần theo mẹ sang phủ họ Tạ chơi, Tạ phu nhân lại cười tủm tỉm trêu:
“Con dâu tương lai của ta lại đến thăm ta rồi à?”
Có lần nàng để mắt đến thanh kiếm gỗ nhỏ của Tạ Chinh, hai đứa mỗi người nắm một đầu, giằng co đến đỏ mặt tía tai cũng không chịu buông. Tạ phu nhân khi ấy còn mắng yêu con trai:
“Cái thằng này! Mẹ còn tính sau này gả A Ngọc cho con, con lại bắt nạt tiểu tức phụ của mình vậy đó hả?”
Thế là thanh kiếm gỗ Tạ Chinh dùng luyện suốt mấy năm trời rơi vào tay nàng.
Mẹ nàng biết chuyện, nghiêm mặt dạy không được tùy tiện đòi đồ của người khác. Khi nàng mang trả lại, cậu thiếu niên còn nguyên vẻ non nớt ấy quay mặt đi chỗ khác, nói:
“Đã tặng cho muội thì là của muội.”
