CHƯƠNG 180 - Ngoại truyện Thanh Mai Trúc Mã (hết)
Bàn tay đặt trên tay vịn ghế của Tạ Chinh vô thức siết chặt lại. Hắn trầm giọng:
“Phụ thân con một lòng trung thành với bệ hạ.”
Ngụy Nghiêm lại đổi sang chuyện khác:
“Đông cung đến giờ vẫn chưa lập Thái tử phi, con có biết vì sao không?”
Tạ Chinh hơi nhíu mày:
“Nghe ngoài phố đồn rằng Thái tử rất sủng ái một thiếp thất, trưởng tử cũng do người đó sinh.”
Ngụy Nghiêm nhấp một ngụm trà, hỏi lại:
“Con tin sao?”
Mày Tạ Chinh càng nhíu chặt:
“Thái tử vốn hiền minh, hẳn không phải kẻ vì sắc mà mê muội. Đông cung chậm lập Thái tử phi… lẽ nào cũng liên quan đến bệ hạ?”
Ánh mắt Ngụy Nghiêm trở nên phức tạp:
“Ngồi ở vị trí ấy lâu rồi, e là người ta sẽ quên mất mình từng như thế nào.”
Tạ Chinh im lặng chờ ông nói tiếp.
Ngụy Nghiêm đứng dậy khỏi ghế, chắp tay sau lưng, bước đến bên cửa sổ. Ông nhìn ra vườn cúc dại trước sân, giọng trầm xuống:
“Hai mươi năm trước, bệ hạ cũng giống Thái tử bây giờ — nhân hậu, khoan hòa, biết thương dân. Khi ấy tiên đế đề phòng Thích gia và Đông cung, lại sủng ái mẹ con họ Giả để chèn ép. Bệ hạ sống từng ngày như đi trên băng mỏng. Sau biến cố ở điện Thái Càn, phải nhờ ba họ Thích, Tạ, Ngụy dốc sức, mới đưa được ngài lên ngôi.”
“Bệ hạ ghi nhớ công phò tá của ba nhà, nhưng nhìn cách ngài đối xử với Đông cung những năm gần đây, có thể thấy ngài cũng đề phòng chuyện cũ lặp lại. Nhà mẹ của Hoàng hậu là dòng văn thần. Bà muốn tìm cho Thái tử một mối thông gia có binh quyền, nhưng mấy năm qua liên tiếp gặp trở ngại, thậm chí còn mất cả thánh sủng. Có lẽ Hoàng hậu chưa nhìn thấu tâm ý bệ hạ, nhưng Thái tử thì hiểu. Vì thế bao năm nay chỉ giữ một thiếp thất bên cạnh, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện lập Thái tử phi.”
