Khi điện thoại đổ chuông – Chương 53
“Tên tuổi, địa vị, danh dự mà tôi đã mất… Đã đến lúc lấy lại tất cả.” Giọng hắn bắt đầu run rẩy. “Baek Sa-eon, cái tên đó vốn dĩ là của tôi! Khốn kiếp, đó là tên của tôi!”
“Tên tuổi, địa vị, danh dự mà tôi đã mất… Đã đến lúc lấy lại tất cả.” Giọng hắn bắt đầu run rẩy. “Baek Sa-eon, cái tên đó vốn dĩ là của tôi! Khốn kiếp, đó là tên của tôi!”
Cảm giác bàn tay nhăn nheo áp lên da khiến chị rùng mình. Khuôn mặt ông ta méo mó với nụ cười ma quái, khóe môi nhếch lên kỳ dị.
“Buổi họp báo hôm nay sẽ có sự tham gia của phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu của Nhà Xanh.”
Giọng phát ngôn viên vang lên rõ ràng. Ánh mắt của các phóng viên và khán giả lập tức đổ dồn vào Hee-joo.
Hee-joo cảm thấy cơ thể mình sắp bị xé toạc, nhưng mỗi lần như vậy, đôi môi anh lại nhẹ nhàng đáp xuống gương mặt cô xoa dịu, sau đó dịu dàng gạt đi những gợi tóc dính bết trên mặt cô.
Cô do dự một giây, rồi vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh. Cô từng nghĩ rằng thiếu niên ấy đã khoác lên mình lớp vỏ lạnh băng và hoàn toàn biến mất. Cô đưa tay áp lên đôi mắt đỏ ngầu của anh.
Lần đầu tiên sau ba năm, kể từ ngày chị biến mất không một lời trước đám cưới, cô lại nhìn thấy gương mặt ấy. Đôi mắt hơi xếch, mái tóc dài buộc hờ hững, những đường nét xinh đẹp của quá khứ vẫn vẹn nguyên.
Cô nhẹ nhàng liếm môi anh, thỉnh thoảng cắn nhẹ chúng. Khi lưỡi cô trượt qua hàm răng gọn gàng của anh và chạm vào phần mềm mại bên trong, anh đột ngột đẩy cô ra và đứng dậy.
Tay cô chạm vào làn da mềm mại, gợi lên một cảm giác kỳ lạ. “Mmm…” Cô không biết đó là khó chịu hay khoái cảm, nhưng cảm giác này chưa từng có trước đây.
“Mỗi lần tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng về dòng sông, tôi luôn nhìn thấy một cô bé tên Hee-joo bên đó, đôi tay không ngừng múa may.” Giọng anh đều đều, như đang hồi tưởng về một điều gì xa xăm.
Cậu bé Baek Sa-eon nắm chặt những đồ vật từ nghi thức bốc đồ, một chiếc điện thoại di động đời đầu, tay còn lại cầm một chiếc búa đồ chơi.