Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 77
Đi đến bên giường, nghe thấy hơi thở đều đặn và sâu dài của Diệp Hi Mộc, cô chắc chắn rằng cậu đã ngủ say. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống sàn nhà bên cạnh giường, quan sát kỹ gương mặt cậu khi ngủ.
Đi đến bên giường, nghe thấy hơi thở đều đặn và sâu dài của Diệp Hi Mộc, cô chắc chắn rằng cậu đã ngủ say. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống sàn nhà bên cạnh giường, quan sát kỹ gương mặt cậu khi ngủ.
Quý Từ ngẩn người, tháo then cài cửa. Dưới ánh đèn lờ mờ trước cổng, Diệp Hi Mộc mặc một chiếc áo mưa, đứng sũng nước bên ngoài. Cậu cử động tay, đưa cho cô một chiếc phong bì được bọc kín trong túi nilon dưới tán dù
Diệp Thành Lâm ngơ ngác, đi dạo quanh khu tập thể vài bước thì thấy một bóng dáng mảnh mai bước ra từ bóng tối, chiếc xe màu đen sau lưng cô ấy ẩn mình trong bóng đêm. “Không phải cô gọi nó xuống à?” Diệp Thành Lâm nói.
Quý Từ đi lên xe trên bờ để thay đồ, vừa thay xong đã nghe thấy có người gõ cửa kính xe, cô gỡ tấm chắn nắng xuống, thấy Trần Xuyên đang đứng ngoài xe. “Sao anh lại đến đây?” Cô mở cửa xe.
Ngay lúc cô thất vọng nghĩ rằng sẽ không đợi được câu trả lời, đang hối hận và xấu hổ vì mình lại vừa làm một chuyện đại ngu ngốc, thì cô nghe Diệp Hi Mộc lên tiếng: “Lý Giai Miêu, tôi có người mình thích rồi.”
There is no excerpt because this is a protected post.
There is no excerpt because this is a protected post.
There is no excerpt because this is a protected post.
Trước cửa hiệu thuốc không được đậu xe lâu, Quý Từ lái xe vào một con hẻm vắng cạnh trường học, đợi Diệp Hi Mộc tự xử lý vết thương. Cô ngồi ở ghế lái, thẫn thờ nhìn con đường vắng hoe phía trước.
Diệp Hi Mộc thấy Quý Từ thì rất hoảng hốt, thậm chí có ý muốn né tránh. Mà Quý Từ biết tại sao cậu muốn né tránh, vì chiếc áo sơ mi đồng phục trắng trên người cậu đã bị máu nhuộm đỏ quá nửa,