Ai đang gọi tôi từ chốn ấy – Chương 69
Trước cửa hiệu thuốc không được đậu xe lâu, Quý Từ lái xe vào một con hẻm vắng cạnh trường học, đợi Diệp Hi Mộc tự xử lý vết thương. Cô ngồi ở ghế lái, thẫn thờ nhìn con đường vắng hoe phía trước.
Trước cửa hiệu thuốc không được đậu xe lâu, Quý Từ lái xe vào một con hẻm vắng cạnh trường học, đợi Diệp Hi Mộc tự xử lý vết thương. Cô ngồi ở ghế lái, thẫn thờ nhìn con đường vắng hoe phía trước.
Diệp Hi Mộc thấy Quý Từ thì rất hoảng hốt, thậm chí có ý muốn né tránh. Mà Quý Từ biết tại sao cậu muốn né tránh, vì chiếc áo sơ mi đồng phục trắng trên người cậu đã bị máu nhuộm đỏ quá nửa,
Cô ấy lúc nào cũng tự do, Diệp Hi Mộc bùi ngùi nghĩ. Dù là ga tàu hay sân bay, cô ấy rồi cũng sẽ rời đi, đến những thành phố khác, hoặc những quốc gia xa xôi khác. Cô ấy là loài chim di cư có cánh, là cơn gió mùa không dừng lại vì bất kỳ ai.
Quý Từ nhìn chằm chằm Diệp Hi Mộc, ánh mắt cảnh cáo cậu đừng có giở trò. Thế nhưng Diệp Hi Mộc nhìn lại cô, ánh mắt không chút chột dạ, cứ như thể nếu cô không giúp thì chính cô mới là người có tật giật mình vậy.
Diệp Hi Mộc ngồi phía sau chỉ đường. Đường có khúc cua nào, lên dốc xuống đèo ra sao cậu đều nắm rõ. Quý Từ lái xe rất vững, sáu người nép vào nhau trong không gian này, tựa như con thuyền nhỏ lướt đi giữa biển khơi sóng vỗ.
Diệp Hi Mộc là một người cực kỳ tinh tế và chu đáo, lần đầu tiên cậu lái xe của cô cô đã nhận ra điều đó. Trước khi điều chỉnh vị trí của mình, cậu đã cho xe ghi nhớ thói quen lái của cô,
“Ba xin lỗi, Hi Mộc.” Ông ngẩng đầu, dùng hai tay xoa mạnh lên mặt, nhìn về phía tấm di ảnh đang mỉm cười trên kệ, ánh mắt tràn ngập nỗi đau đớn và hối lỗi bị đè nén.
There is no excerpt because this is a protected post.
There is no excerpt because this is a protected post.
There is no excerpt because this is a protected post.