Chương 5 - Ván cờ
Tôi muốn nhờ anh giúp một tay
Nếu là ngày thường, Hạ Tùng La có lẽ sẽ không nghĩ ngợi nhiều. Nhưng dạo gần đây, việc bị đám bồ câu giám sát đã khiến dây thần kinh của cô trở nên nhạy cảm quá mức.
Huống hồ lúc nãy còn nghe Kim Sạn kể van vách về một vụ án sát nhân từ mười mấy năm trước, làm cô giờ đây nhìn đâu cũng thấy sát khí.
Không đợi anh thợ câm kịp lảng tránh, Hạ Tùng La đi thẳng về phía anh ta: "Có chuyện gì thế? Điện thoại bị hư hả?"
Anh thợ như sực tỉnh, lùi lại hai bước, lưng tựa vào cột đèn đường rồi xua tay. Cái vẻ chột dạ, né tránh này lại càng thêm khả nghi.
Hạ Tùng La cảnh giác tiến lại gần. Lần đầu tiên cô chú ý đến thẻ nhân viên trên ngực anh ta, ở ô tên có ghi: Tần Sa.
Ánh mắt cô dời từ thẻ nhân viên lên tai anh. Nếu anh ta có thói quen đeo tai nghe Bluetooth thì không lý nào lại lâu như vậy mới phát hiện mất điện thoại. Chẳng lẽ là máy trợ thính? Nhưng cô chỉ nghe quản lý tòa nhà nói anh ta là người câm, cũng từng nghe mấy thợ sửa chữa khác gọi anh ta là "thằng câm", chứ không bảo anh ta bị điếc.
Dù vậy, câm đi kèm với thính lực kém cũng là chuyện thường thấy.
Hạ Tùng La cố nhớ lại lần trước anh ta đến sửa ống nước có đeo máy trợ thính không, nhưng thực sự lúc đó cô chẳng buồn để tâm nên không nhớ nổi.
Trong khi cô đang suy nghĩ, Tần Sa trông cũng như đang đấu tranh tư tưởng. Cuối cùng, anh ta như hạ quyết tâm, mở phần ghi chú, gõ một dòng chữ rồi đưa cho cô xem: “Đã lỡ bị cô hỏi... thật ra tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp, nhưng thấy đột ngột quá nên ngại không dám mở lời.”
