Chương 4 - Thợ nước
Anh câm
Anh thợ sửa ống nước gật đầu chào Hạ Tùng La rồi tiến về phía cô, đồng thời đeo thêm chiếc khẩu trang đen chống bụi.
Anh ta không xỏ chân vào đôi dép lê khách sạn cô đã chuẩn bị, mà chỉ vào xấp bọc giày nilon để trên nóc tủ giày, ý hỏi có thể dùng cái đó không.
Hạ Tùng La lúc này mới nhớ ra ống nước đang nổ, phòng tắm chắc giờ chẳng khác gì "Thủy Liêm Động", đi dép bông vào có mà hỏng hết: "Vào nhà đi, không cần bọc giày đâu."
Anh chàng như thể không nghe thấy, vẫn lấy một đôi bọc giày dùng một lần ra rồi ngồi xuống ghế đi vào. Suốt quá trình đó anh ta luôn hơi cúi đầu, tránh nhìn thẳng vào mắt Hạ Tùng La.
Khu Lan Sơn Cảnh này vốn có dịch vụ quản gia riêng, Hạ Tùng La từng nghe quản gia kể rằng vì bị câm nên anh chàng này tính tình rất nội tâm, tự ti, không giao tiếp nhiều. Ban đầu công ty định không nhận vì sợ gây phiền hà cho chủ nhà, nhưng sau đó thấy tay nghề anh rất khá, yêu cầu lại thấp, lại đặc biệt chịu khó. Sẵn tiện đang có phong trào hỗ trợ người khuyết tật nên họ giữ anh lại luôn.
Hạ Tùng La thầm nghĩ "yêu cầu thấp" chắc mới là điểm mấu chốt, với cái thói keo kiệt của công ty quản lý này, mức lương họ đưa ra chắc chắn thấp đến mức "phát hờn".
Đợi anh mang xong bọc giày, Hạ Tùng La quay người đi vào, băng qua phòng khách rồi bước lên cầu thang xoắn: "Ở tầng hai nhé."
Đến cửa phòng tắm, cô dừng lại, tựa lưng vào tường đứng nhìn.
Anh thợ đi theo sau cô rồi cởi bọc giày ra. Hạ Tùng La cứ ngỡ anh sẽ vứt đại đôi bọc giày xuống sàn trước cửa để lát ra còn đi tiếp, nhưng không, anh móc từ túi quần bảo hộ ra một cái túi zip nhỏ, gấp đôi bọc giày lại gọn gàng rồi mới cất vào túi.
