Chương 7 - Suy đoán
Suy đoán của Giang Hàng
Nhưng mà chạy trên đường lộ chưa đầy mười phút, Hạ Tùng La đã chịu hết nổi.
Lúc đi ra ngoài cô vốn đã mặc phong phanh, giờ còn phải ra đây hóng gió. Với cái kiểu xe sport-bike này, Giang Hàng ngồi phía trước thì khom lưng, còn cô ngồi sau thì cứ phải vươn thẳng người lên, thành ra bao nhiêu gió lạnh đêm đông cô lãnh đủ hết. Đội nón bảo hiểm cũng không ngăn nổi cái rét, cô lạnh tới mức nước mũi chực trào ra luôn.
Hạ Tùng La định bảo anh ta quay về lấy thêm cái áo khoác, nhưng đi đi về về cũng mất cả nửa tiếng. Cô bèn nảy ý định với Giang Hàng, muốn mượn tạm cái áo khoác của anh ta mặc một lát. Nhìn anh ta nãy còn nốc cạn chai nước đá, chắc là không sợ lạnh đâu.
Nhưng Hạ Tùng La hơi ngại dơ. Cái phong cách đồ lao động này ưu điểm lớn nhất là bền màu, có dơ cũng chẳng ai hay. Ngửi thì không thấy mùi gì lạ, nhưng chẳng biết bao lâu rồi anh ta chưa giặt cái áo này.
Cũng may, dọc đường có một tiệm tiện lợi mở cửa 24h, Hạ Tùng La muốn vào xem có bán miếng dán giữ nhiệt không.
Cô gọi anh ta: "Làm phiền ghé lề chút nha."
Có lẽ tiếng động cơ với tiếng gió lớn quá nên Giang Hàng không nghe thấy, anh ta chẳng hề giảm tốc.
Hạ Tùng La giơ tay vỗ vỗ vào lưng anh ta, hét lớn: "Phiền anh quay xe lại, lề đường có tiệm 7-Eleven, tôi cần mua đồ!"
Chạy thêm cả nửa phút nữa, Giang Hàng mới đột ngột giảm tốc, quay đầu xe lại rồi tấp vào lề. Hạ Tùng La hiểu rồi, nãy anh ta nghe thấy hết đó chứ, chẳng qua là không muốn tiếp chuyện cô thôi.
