Chương 8 - Động lực
Truyền thuyết thần thoại
Thực ra lúc Giang Hàng tuôn ra một tràng suy đoán đó, Hạ Tùng La không hề cuốn theo mạch suy nghĩ của anh.
Bị con dao bướm của chính mình kề vào cổ, cơ thể lại bị áp chế hoàn toàn, đầu óc cô lúc đầu trống rỗng, sau đó một nỗi sợ hãi nguyên thủy mới bắt đầu len lỏi vào tim.
Dù sao thì từ nhỏ cô đã được gia đình cưng như trứng mỏng. Bất kể cô có làm sai chuyện gì, ba cô cùng lắm cũng chỉ trừ một tháng tiền tiêu vặt. Biến cố lớn nhất đời cô là lần đi bar với Hà Kỳ bị một gã say xỉn quấy rối, cô thẳng chân đá gãy chân gã rồi dắt nhau lên đồn cảnh sát. Hoặc gần đây nhất là vụ thằng nhóc tóc vàng leo tường vào trộm ống thư.
Cái kiểu tấn công mang đầy tính xâm lược và sát khí như của Giang Hàng, cô chưa từng nếm trải bao giờ. Cô hiểu rất rõ hai chữ "liều mạng", nhưng phải đến tận giây phút này, cô mới thực sự cảm nhận được áp lực kinh khủng mà từ đó mang lại.
Cũng may là nhịp điệu nói chuyện của Giang Hàng khá chậm, đủ để Hạ Tùng La bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn và suy nghĩ xem anh ta đang nói cái quái gì. Nhất là khi nghe thấy ba chữ "cô Thích Khách", cô đã hoàn toàn xâu chuỗi được logic của anh ta.
Nỗi sợ hãi đối với Giang Hàng dần chuyển hóa thành một cơn thịnh nộ khó tả.
Nói xong những gì cần nói, Giang Hàng quăng ra câu hỏi rồi im bặt. Trời đã hửng sáng, người qua đường bắt đầu đông dần, nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế "ôm" lấy cô từ trên cao. Anh chỉ khẽ xoay cổ tay, nới lỏng lưỡi dao một chút để cô có khoảng trống để nói.
Có được chút không gian, Hạ Tùng La không vội thanh minh. Cô đang điên tiết đến mức nổ đom đóm mắt, phải trả đũa cái đã!
Lúc nãy Giang Hàng ghé sát tai cô nói chuyện, đầu cúi rất thấp, trán gần như chạm vào vai cô. Với cái tư thế "thân mật" này, tai anh cũng nằm ngay sát môi cô.
