Chương 10 - Con đường tơ lụa
Queen
Kim Sạn cất la bàn vào ba lô leo núi, rồi đặt lại chiếc hộp gỗ đàn hương vào két sắt. Sau đó, hắn gọi trợ lý Trần qua, bảo anh ta mang hành lý lên xe trước. Còn về công việc, trên đường quay lại văn phòng, hắn đã sắp xếp xong xuôi qua điện thoại.
Trợ lý Trần vừa kéo vali vừa nhìn sếp mình cởi bỏ áo vest, thẳng tay ném lên sofa rồi tiến tới tủ đồ lấy áo khoác dù và kính mát. Anh ta liếc thêm một cái sang Hạ Tùng La đang ngồi trên chiếc ghế xoay dành cho giám đốc, bò ra bàn làm việc, chống cằm không biết đang nghĩ gì. Trong lòng anh ta thầm cảm thấy đại sự bất ổn rồi. Vụ kiện thù lao mấy triệu tệ nói bỏ là bỏ, xin nghỉ phép năm để đưa một cô gái đi chơi. Sếp mình đúng là "không kêu thì thôi, đã kêu là phải kinh thiên động địa".
Hạ Tùng La sao không nhận ra ánh mắt của anh ta, nhưng vốn dĩ cô đến đây để làm bình phong nên cố ý dùng giọng điệu nũng nịu: "Anh Sạn ơi, chừng nào mình mới đi, người ta thấy buồn chán quá hà."
Trợ lý Trần rùng mình một cái, thật không ngờ sếp mình lại hảo cái gu này.
Kim Sạn đang kéo khóa áo khoác, suýt chút nữa thì kẹp vào tay. Cái đồ điên này, chỉ cần hù cô một lần là cô phải tìm mọi cơ hội để trả đũa bằng được.
"Cậu còn thắc mắc gì không?" Kim Sạn nhìn trợ lý Trần, ra hiệu anh ta đừng có đứng đần ra đó nữa.
"À, em muốn hỏi là hành lý để lên chiếc xe nào ạ?" Trợ lý Trần vội vã tìm một cái cớ.
Cái lý do này tệ đến mức Kim Sạn cũng thấy chê: "Lúc nãy tôi bảo cậu qua nhà tôi, lái chiếc SUV của tôi qua đây là để cậu lượn lờ hóng gió sáng sớm hả?"
"Em hiểu rồi, em hiểu rồi." Trợ lý Trần vội vã kéo vali đi ra ngoài.
