HẬU TRUYỆN (BA)
Trong cái rủi có cái may, chân thân của Húc Quang bên cạnh Điêu Hoàng cũng là một con điêu, cho nên người nghe chỉ nghĩ tiếng “Tiểu Điêu Nhi” này của Huyễn Ba là gọi Húc Quang.
“Tiểu Điêu Nhi!” Thấy Điêu Hoàng không có phản ứng, Huyễn Ba huơ huơ cánh tay thu hút sự chú ý của y.
“Ngươi mau vẫy tay đi!” Điêu Hoàng gấp gáp truyền âm cho Húc Quang.
Húc Quang sửng sốt rồi vội vàng vẫy vẫy tay.
“Đi!” Dưới ánh mắt của đông đảo người ngoài thành, Điêu Hoàng vốn nhất quyết phải đi vào bằng đường không, bay ra khỏi xe, lôi kéo Húc Quang cùng đáp xuống khoảng đất trống trước cổng thành. Bằng không với tính tình của Huyễn Ba, nếu biết được ý đồ của y, chắc chắn sẽ chạy đến “giáo dục” y một phen, không thể tưởng tượng được sẽ mất mặt cỡ nào.
Nhưng Điêu Hoàng cũng không có khả năng phớt lờ Huyễn Ba.
Y luôn sống ở Thái Dương Bảo, tuy kiêu căng nhưng là người có ân tất báo. Trước kia Khúc Duyệt và Huyễn Ba có thể nói là có ân cứu mạng với y, cũng không phải y giúp nàng một chút kia là có thể dễ dàng bù đắp.
“Ba gia vậy mà cũng đến đây, lẽ nào Khúc tiểu cô nương cũng đã tới?” Điêu Hoàng đi về phía Huyễn Ba, truyền âm để nói chuyện.
Huyễn Ba không trả lời y, chắp tay sau lưng đánh giá y từ trên xuống dưới, giọng điệu vô cùng bất mãn: “Tiểu Điêu Nhi, sao ngươi lại ăn mặc lỗi thời giống hệt lão già thế này? Có phải ngươi không chịu xem hướng dẫn ăn mặc hồi trước ta đã viết cho ngươi đúng không?”

Tông Quyền ơi… lại bị hố rồi…
Giải cứu Tông Quyền…