Lãm Phương Hoa – Chương 80
Chỉ có ba phần cơ hội sống sót thôi, vậy mà hắn lại đánh cược thành công. Nhưng ngươi yên tâm, ngũ tạng lục phủ của hắn đã hỏng hơn nửa, nhiều nhất chỉ sống thêm được mười năm.
Chỉ có ba phần cơ hội sống sót thôi, vậy mà hắn lại đánh cược thành công. Nhưng ngươi yên tâm, ngũ tạng lục phủ của hắn đã hỏng hơn nửa, nhiều nhất chỉ sống thêm được mười năm.
Ông còn có thể hứa hẹn gì với Giang Hội Từ đây? Lời nói ra, đều là dối trá cả. Phùng Hiếu An chỉnh lại tư thế, đặt bút thẳng ngay. Thế nhưng, đầu bút đã chấm mực, lại chẳng thể hạ xuống.
Nhưng khi đứa con gái chưa tròn bốn tuổi nấp sau lưng vú nuôi, len lén nhìn bà bằng ánh mắt rụt rè. Lần đầu tiên trong lòng Giang Hội Từ nảy sinh oán hận Phùng Hiếu An, đồng thời cũng dần cảm thấy ghê tởm chính mình.
Tạ Lãm không tin. Chẳng lẽ hắn còn không hiểu nàng? Khi nghĩ chính sự, ánh mắt nàng không có vẻ thẫn thờ như vậy. Rõ ràng là tức cảnh sinh tình, cảnh sắc bên ngoài gợi lên chuyện cũ nào đó.
Hắn là người tập võ, cả nóng lạnh đều chịu được, đổ mồ hôi một lúc tính là gì? Nhân tiện lấy luôn một chiếc áo choàng quý giá của Lý Tự Tu, lời quá rồi.
“Vậy nên, hãy gọi cho anh cả đời nhé. Anh sẽ luôn bắt máy, như lần đầu tiên.”
Bầu trời ngày cưới xanh thẳm như đại dương, kéo dài đến tận đường chân trời.
Hee-joo cảm thấy mình sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay.
“Hong Hee-joo, bây giờ em thấy thế nào?”
“Thấy thế nào là sao?”
“Cảm giác khi kết hôn với anh lần thứ hai đấy.”
Hee-joo bật cười: “Sẽ không có lần thứ ba đâu.”
“…Trước đây.” Giọng anh trầm thấp, chậm rãi vang lên. “Em mặc váy trắng, lén lút uống soju trong vườn. Khi đó trông cũng hệt như thế này.”
“Anh đã muốn bắt em đi. Muốn có được em.”
Hee-joo không nói, bởi từ nhỏ, cô đã chứng kiến cảnh chị gái mình bị anh mắng thậm tệ. Cảm thấy chị thật đáng thương nên cô cũng chẳng có ý định kể ra.
Ánh mắt anh loé lên tia sắc bén đầy tham vọng, và Hee-joo nhận ra ngay—đây chính là người đàn ông mà cô từng biết. Một kẻ sinh ra để theo đuổi quyền lực.