CHƯƠNG 92 - CÂM HẾT LẠI CHO TA!
Editor: Mình chưa beta kịp, mọi người đọc tạm vậy.
Nói là đoán bừa, nhưng thực ra cũng có cơ sở.
Vì Tạ Lãm đã biết Hành Vương bí mật đến Nam Cương, trong đầu liền liên tưởng ngay đến y. Chứ hắn chẳng mấy để tâm đến chuyện ‘giọng nói’ mà Hành Vương vừa nhắc.
Tạ Lãm chẳng hơi đâu giải thích, chỉ chất vấn:
“Vương gia không ở yên tại phủ Tế Nam, chạy đến Điền Nam làm gì?”
Hành Vương hơi nghiêng đầu, liếc nhìn thích khách phía trước đang sắp bị bắt:
“Anh cũng thấy rồi, ta đang bắt thích khách. Hơn nữa, nếu ta nhớ không nhầm, ta đâu có bị quản thúc. Lén đến Điền Nam thì có gì không đúng?”
Nói cũng không sai, nên nhất thời Tạ Lãm không tìm được lý do để bắt luôn y:
“Sao ngài biết thích khách sẽ leo dây xích lên núi mà chặn trước đường lui của hắn?”
