CHƯƠNG 77 - DỄ DÀNG THA THỨ NHƯ VẬY SAO
Tạ Lãm thấy nét mặt chê bai của nàng lại hiểu theo hướng khác:
“Nàng chê ủng đao của ta không sạch à?”
Trước đây khi ra ngoài, hắn từng dùng ủng đao nướng thịt rừng cho nàng. Khi ấy nàng không hề chê bai, thậm chí còn ăn rất vui vẻ.
Phùng Gia Ấu đương nhiên biết dao của hắn rất sạch. Dù gọi là ủng đao, nhưng thực chất là buộc ở bắp chân, luôn có vỏ che kín.
Có thời gian rỗi hắn lại lôi ra lau chùi, chăm chút kỹ càng, có khi còn sạch hơn cả mặt hắn.
“Vậy sao nàng không chịu ăn?” Tạ Lãm hạ thấp giọng hỏi, “Trước khi đi nàng chẳng phải bảo San Hô là muốn ăn lê nướng sao?”
“Lê nướng là món điểm tâm ngọt, đâu phải cứ lấy dao xiên qua rồi nướng trên lửa như thế.” Phùng Gia Ấu thì thầm đáp lại.
Huống chi, trước mặt người ngoài mà cầm dao xiên lên ăn, nàng thật sự không làm được chuyện tùy tiện như vậy.
Hai người đang rì rầm trò chuyện, Phùng Gia Ấu bỗng cảm nhận được ánh mắt Lý Tự Tu bên kia lướt qua.

Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện cực kỳ có tâm, cũng cảm ơn bạn đã chèn giới thiệu nhà giữa truyện. Mình vốn thấy truyện ở chỗ khác mà không biết bản gốc của nhà nào, nhờ bạn chèn giữa mình mới biết để qua đây í. 😀
Mình cũng thật sự, thật sự cảm ơn tấm lòng của bạn rất nhiều. Cảm ơn bạn đã cất công tìm đến bản gốc, mình vui lắm 🥰