CHƯƠNG 17 - BIỆN PHÁP
Phùng Gia Ấu đổ hết lỗi lên mấy tên cao thủ kia xong, thấy Tạ Lãm quả nhiên không còn tâm sự nặng nề như trước nữa thì thở phào.
Xe ngựa chợt lắc mạnh, nàng theo quán tính ngã đụng vào người hắn. Hai người ngồi cạnh nhau, phần trán bên trái của Phùng Gia Ấu va vào cánh tay phải của Tạ Lãm. Cũng chẳng êm ái hơn va vào vách xe là bao.
"Cô không sao chứ?"
"Không sao." Phùng Gia Ấu xoa trán, mắt liếc qua cánh tay hắn, mơ hồ thấy được cơ bắp ẩn dưới tay áo.
Võ công tầm thường, nhìn cũng không thấy cường tráng, thể trạng lại tốt vậy sao?
Đoán chừng ngày thường rất thích rèn luyện thân thể đây, ừm khoẻ mạnh thì sống lâu, Phùng Gia Ấu rất vừa lòng.
*
Ra khỏi thành, Phùng Hiếu An đưa họ đi vào vùng hoang vu, mãi đến khi mặt trời xuống núi mới dừng lại.
Phùng Hiếu An đuổi họ xuống xe, không nói tiếng nào, bẻ tay Tạ Lãm rồi bất ngờ đá mạnh vào khủyu chân trái hắn.
