CHƯƠNG 34 - NIỀM TIN MÀ HẮN LUÔN GIỮ
"Cha không xuống đúng không? Vậy con đi đây."
Tạ Lãm thu lại vỏ đao đang chỉ về phía lầu cao, một lần nữa xoay người.
Thật ra, hắn rất mong Tạ Triều Ninh sẽ như trước đây, giận dữ nhảy xuống vung roi đánh hắn thật mạnh.
Như thế chứng tỏ lòng ông vẫn còn thẳng thắn.
Nhưng giờ đây ông chỉ mạnh miệng dọa nạt, hoàn toàn không có bất kỳ động tác nào.
Trên đời này, người Tạ Lãm hiểu rõ nhất chính là Tạ Triều Ninh. Hắn biết ông có phần lo sợ, không muốn hắn đi hỏi sự thật, nhưng ông cũng đang chột dạ, không dám chân chính ra tay ngăn cản.
"Tạ Tiểu Sơn!" Tạ Triều Ninh gọi.
Tạ Lãm chậm rãi dừng bước, hơi nghiêng đầu.
Tạ Triều Ninh cũng hạ giọng chầm chậm nói: "Con phải tin ta. Ta thật sự không không giết cả nhà Lục ngự sử. Ta chỉ là..."

Đọc đến đây lại có chút cảm thương cho Tạ Lãm và Tiểu Gia. Dù có lý do nào đi chăng nữa thì sự thật vẫn là họ bị những người mình thực sự yêu thương lừa dối. Những âm mưu quay họ như chong chóng thực sự có thể khiến đức tin của họ sụp đổ.