CHƯƠNG 49 - THẬT KHÉO, VỪA VẶN CÓ NGƯỜI GIÚP ĐỠ
"Thiếu chủ, ngài thật sự không sao chứ?" Vân Phi thấy hắn không lo chữa trị, cứ để mặc máu chảy, bèn hỏi, "Thiếu chủ không cảm thấy bị thương ở đâu sao?"
Tạ Lãm khoát tay: "Ta không bị thương."
Mất mặt quá đi mất, tiếng kêu hoảng loạn của Vân Phi ban nãy đã kéo những người khác vây đến xem.
Một đám vây quanh nhìn hắn chảy máu, ai nấy đều mang vẻ kinh hoàng, liên tục quay đầu nhìn về phủ Đại Đô Đốc, tựa như bên trong có kẻ đáng sợ nào vậy.
Tạ Lãm không có cách nào giải thích, nếu không càng thêm mất mặt.
*
Bên trong phủ Đại Đô Đốc.
Tề Phong rời khỏi biệt viện, trong đầu vẫn còn hiện lên dáng vẻ Tạ Lãm múa kiếm đánh bại mười mấy sát thủ khi nãy.
Đây có lẽ mới chỉ là bản lĩnh khi phòng thủ, từ đầu đến cuối hắn chỉ nghĩ đến việc thoát thân, chứ chưa thực sự dốc toàn lực.

mình đọc mấy bộ khác thì cũng toàn thấy quan tham ô muối mà k đi tìm sâu, then kiu editor vì đã share thông tin ạ 🫶