CHƯƠNG 25 - TÌM ĐỒNG MINH
Bị nàng gạt ra, bàn tay Tạ Lãm cứng đờ giữa không trung.
Hắn đã nói điều gì không nên nói sao?
Nàng cứ trêu chọc mãi khiến hắn nôn nao muốn giải thích về lòng trung thành mà hắn tôn thờ.
Hay hắn đã mạo phạm nàng?
Nhưng đây đâu phải lần đầu hắn nắm tay nàng.
“Tại ta nói cần thêm thời gian nên nàng cảm thấy lòng ta vẫn không thích nàng sao?” Trừ điều này ra, Tạ Lãm không tìm ra nguyên nhân nào khác khiến nàng đột nhiên tức giận như vậy.
Hỏi xong hồi lâu vẫn không nghe đáp lại.
“Xem ra nàng không hiểu lời giải thích của ta.”
Mặc kệ hắn nói, Phùng Gia Ấu vẫn ôm rịt lấy mình, rúc vào trong góc, thậm chí không dám thở mạnh.
Sao lại thế này? Có khi nào mình suy luận sai rồi không? Nếu hắn đúng là vị thiếu trại chủ kia, mạo danh ẩn núp ở kinh thanh đã lâu, vì sao cuối cùng vẫn lựa chọn tới cửa cầu hôn? Cưới mình rồi chẳng phải càng dễ lộ thân phận hơn trước sao?

trước khi nhảy hố biết truyện nhiều plot twist r mà k nghĩ tới luôn