CHƯƠNG 101 - CÙNG CHA CÙNG MẸ
Editor: Vẫn chưa có thời gian beta a, mọi người đọc tạm.
Không bao lâu sau, trong rừng vọng lại tiếng vó ngựa. Nghe như từng bước chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng mà thong thả, nhưng lại như tiếng trống trận dồn dập nện vào lòng người, khiến ngực Phùng Gia Ấu khó thở.
Cái gọi là nhà dột còn gặp mưa suốt đêm chẳng phải chính là lúc này ư?
Nhất định phải dồn hết thảy vào một lúc, ép Tạ Lãm phát điên mới thôi?
Phùng Gia Ấu giận đến nghiến răng, khẽ giọng nói:
“Phu quân, chàng có tin vào khả năng phán đoán của nhị thúc không?”
Tạ Lãm nhíu mày:
“Hửm?”
Phùng Gia Ấu hạ quyết tâm:
