CHƯƠNG 80 - TIỂU XẢO TRONG TÚI GẤM
Thế nhưng, không đợi Tạ Lãm nghĩ ra lời nào để an ủi, Phùng Gia Ấu đã lấy lại được bình tĩnh.
Bến đò người qua kẻ lại tấp nập, nàng định rời khỏi vòng tay hắn, nhưng sau một thoáng lưỡng lự, lại vòng tay ôm lấy eo hắn, siết chặt hơn:
“Phu quân, sau này ta sẽ thay đổi.”
Tạ Lãm ngạc nhiên:
“Thay đổi gì cơ?”
Phùng Gia Ấu khẽ đáp, giọng như đang tự trách:
“Nhiều lắm, rất nhiều. Ví như những tập hồ sơ hay bộ luật mới, ta sẽ cố gắng làm vào ban ngày, lúc chàng ở nha môn. Còn buổi tối, ta sẽ dành trọn thời gian ở bên chàng.”
Trước đây, nàng vùi đầu ngày đêm không ngơi nghỉ bởi những việc đó từng là tất cả của nàng.
Đặc biệt sau khi gia gia qua đời, công việc trở thành liều thuốc để xoa dịu và chữa lành. Nhưng bây giờ không cần nữa, vì Tạ Lãm chính là phương thuốc tốt nhất của nàng.
Tạ Lãm nghe xong, vừa ‘được yêu mà hoảng’, vừa không tin nổi:
