CHƯƠNG 06
Tạ Lãm muốn giết Trần tự chính nào cần rút đao, một chưởng là chết tươi.
Tuy nhiên hắn đùng đùng tức giận đến phòng nghị sự muốn gặp Thôi thiếu khanh là để hỏi xem rốt cuộc “thiếu khanh” và “tự chính” chức nào lớn hơn.
Sáng nay khi Tạ Lãm lấy hồ sơ về, sắc mặt mệt mỏi uể oải, chính miệng Thôi thiếu khanh đã cho phép hắn nghỉ hôm nay. Nếu không hắn đã phải đến phòng nghị sự để thảo luận vụ án rồi. Hơn chục cẩu quan ngồi cùng nhau, đầu tiên Thôi thiếu khanh nói hơn nửa canh giờ, sau đó mỗi người theo thứ tự phát biểu ý kiến, kế đó lại cãi vả, phản bác lẫn nhau.
Cực kỳ nhàm chán.
Nghĩ đến đây Tạ Lãm dừng bước.
Giờ phút này, trừ hắn và Trần tự chính đang bị thương, toàn bộ quan viên Đại Lý Tự đều tập trung tại phòng nghị sự bàn bạc vụ án Liêu Trinh Trinh bị giết. Bộ dáng Trần tự chính trông uy nghiêm, không ai nghi ngờ khi ông ta nói mình đau đầu. Nhưng hắn thì khác, vẫn còn sức chạy tới cáo trạng, có thấy uể oải mệt mỏi gì đâu!
Tạ Lãm chợt thấy hối hận, lẽ ra không nên nghe theo ý tưởng chết tiệt này của nghĩa huynh, ngồi đó mà từ từ suy tính. Hắn là người không thích bị kiềm chế, có thù tất báo, bây giờ phải chịu đựng Trần tự chính thế này, bực!
Nhưng đã nhịn lâu như vậy, giờ bỏ dở giữa chừng, lại càng bực!
*

Vô tình lại va phải truyện hài. Bé nam chính đáng yêu vch, cứ tưởng va phải nam 9 trầm trầm lạnh lùng mà không ảnh hề 🤣
Nam9 ngoài lạnh trong nóng à😙
Mình không có cảm giác Tạ Lãm là người lạnh lùng. Nói đúng hơn là vì từ năm 13 tuổi, không ai đánh lại hắn nên hắn chẳng coi ai ra gì. Tính tình lại thẳng thắn nên hay khinh thường ra mặt những kẻ hắn chẳng coi ra gì. Nhưng từ từ hắn sẽ thay đổi đấy.