CHƯƠNG 94 - TỰ RA MÀ NÓI ĐI
Editor: Mình chưa beta kịp, mọi người đọc tạm vậy.
“Tiểu tử ngông cuồng lắm!”
Gương mặt không biểu cảm của Tùy Kính Đường cười lạnh:
“Giờ ngươi đang ở biên giới Điền Nam, không sợ ta khiến ngươi không thể quay về Tây Bắc nữa sao?”
Tạ Lãm lười đáp lại, bày ra bộ dạng “ngài cứ thử xem”.
Song, chợt nhớ ra những lời Phùng Gia Ấu đã dạy, hắn vội thu lại nụ cười ngạo mạn, nghiêm túc nói:
“Trước khi đi, ta đã viết một phong thư gửi phụ thân, nhờ ám vệ Huyền Ảnh Ti mang về Tây Bắc. Ngài đừng quên, ta chỉ là thiếu trại chủ, còn phụ thân ta mới là đại trại chủ. Đối với người Mười Tám Trại chúng ta, chuyện chinh phục thiên hạ, có ta chẳng qua chỉ là tô điểm thêm chút thôi.”
Tùy Kính Đường im lặng suy nghĩ, ánh mắt chuyển sang Hành Vương.
Sắc mặt Hành Vương đã khó coi đến cực điểm, lần nữa khuyên nhủ:

Trời ơi truyện nó hay!!! Cám ơn editor nhiều
Lạc Thanh Lưu: khum biết quen biết 2 vợ chồng nhà này là hoạ hay phúc nựa T.T