TRỤC NGỌC (Hầu phu nhân và dao mổ lợn) – Chương 177 – Ngoại truyện Thanh Mai Trúc Mã (1)
Ngụy Oản trêu Tạ Chinh: “Nếu thật là muội muội, sau này con cưới về cho mẫu thân làm con dâu nhé?” – Cậu bé còn chưa hiểu chuyện cưới gả, nhíu mày.
Ngụy Oản trêu Tạ Chinh: “Nếu thật là muội muội, sau này con cưới về cho mẫu thân làm con dâu nhé?” – Cậu bé còn chưa hiểu chuyện cưới gả, nhíu mày.
So với chết đi là xong, ta vẫn muốn thay Lý gia làm chút việc cho những bá tánh từng bị phụ bạc, coi như trả lại phần nào tội nghiệt.
So với chết đi là xong, ta vẫn muốn thay Lý gia làm chút việc cho những bá tánh từng bị phụ bạc, coi như trả lại phần nào tội nghiệt.
So với chết đi là xong, ta vẫn muốn thay Lý gia làm chút việc cho những bá tánh từng bị phụ bạc, coi như trả lại phần nào tội nghiệt.
Khóe môi Tề Mân dính đầy máu khẽ nhếch lên, đôi mắt đã bắt đầu tan rã chậm rãi khép lại. Đáp án mà y muốn. Cuối cùng đã nhận được.
Công Tôn Ngân từ trong tay áo lấy ra một đóa mẫu đơn trắng, đưa về phía Tề Xu:
“Nghe nói Thất Tịch có thể tặng hoa cho người trong lòng. Ngân mạo muội, xin dâng hoa này lên công chúa.”
Công Tôn Ngân lại cười. Tề Xu ngẩng lên, thấy trên nền trời nhuốm đỏ ánh hoàng hôn, mấy bóng chim chiều bay ngang. Hắn dựa cửa sổ, ngồi xếp một chân, ống tay áo trắng buông xuống.
Tề Xu cho lui cung nhân, tựa vào lan can hành lang, lắng nghe tiếng mưa rơi trên lá chuối ngoài hiên mà ngẩn người. Nàng quen Công Tôn Ngân từ năm mười bốn tuổi,
Một cô nàng ngốc đáng yêu nhưng đánh trận thì hổ như sấm chớp & một vị Hầu gia chỉ biết thầm gào: ‘Nàng thô lỗ quá! Sao nàng không thích ta?!’
Anh nhíu mày, giọng hạ rất thấp:
“Tôi… xin lỗi vì đã mất kiểm soát. Chu Duật Bạch sẽ không nói ra những lời như vậy, đó không phải là tôi. Xin lỗi em.”