Quy loan [Đoàn Tử Lai Tập] – Chương 11
A Ngư à, sau này con tìm phu quân, nhất định đừng tìm loại người tính tình thối tha bướng bỉnh thế này!
A Ngư à, sau này con tìm phu quân, nhất định đừng tìm loại người tính tình thối tha bướng bỉnh thế này!
Cánh tay nàng vừa định bám vào thứ gì đó thì đã bị một bàn tay to như gọng kìm giữ chặt, người kia nâng khuỷu tay nàng lên, cho nàng mượn lực.
Nhưng vừa quay đầu, nàng đã bắt gặp ánh mắt không mấy vui vẻ của tên du côn kia đang nhìn mình.
Lòng bàn tay bà ấm nóng. Xâu tiền bị bà nắm trong tay Ôn Du cũng ấm theo. Đó là hơi ấm từ túi áo bà, nhưng lại khiến ngực Ôn Du dần dần ấm lên.
Đi hết một vòng, Ôn Du và Tiêu Huệ Nương đã dò rõ giá khăn thêu: các sạp đều hô hai mươi lăm văn một chiếc.
Không phải gối đệm có mùi gì khó chịu, mà là tuy dân phong Đại Lương có phần phóng khoáng, cũng chưa đến mức cho phép nam nữ chưa thành thân dùng chung chăn đệm như thế.
Ôn Du bất giác quay người, nhìn về phía chiếc ghế tựa đặt cạnh bếp lửa. Vậy thì… hai đêm trước, gã du côn đều ngủ tạm trên chiếc ghế ấy sao?
Cô lí nhí, giọng nhỏ như sợ khuấy động khoảnh khắc này:
“Lâu vậy rồi… sao anh còn nhớ?”
Chu Duật Bạch nhẹ nhàng:
“Rất đơn giản, vì em đủ đẹp.”
Khi Tiêu Lệ bưng cơm canh nấu xong bước vào nhà, liền thấy cô gái mà Trần Lở đem gán nợ cho hắn đang ngồi bên bếp than, đầu không ngẩng lên,
“Cô rơi vào tay Trần Lở thế nào, chẳng dính dáng gì đến ta. Ta chỉ biết hắn nợ tiền ta, lại lừa gạt mẹ ta, rồi đem cô trừ nợ cho ta.”