CHƯƠNG 9 - “Ngươi chặn người của ta ở đây, là muốn làm gì?”
Ôn Du vừa nhìn mấy kẻ kia đã biết chẳng phải hạng thiện lương, trong lòng thầm kêu không ổn. Nàng vội túm lấy xấp lụa đặt bên cạnh cùng đống đồ vừa mua, xoay người định rời đi.
Nhưng tên cầm đầu bọn lưu manh đã gạt phăng tiểu nhị đang mang trà tới, nhấc chân móc một chiếc ghế dài, giẫm lên chặn ngay trước mặt Ôn Du, cười cợt đe dọa:
“Tiểu nương tử đừng vội đi. Người vừa rồi cũng cuống cuồng như ngươi, giờ chân gãy còn đang nằm liệt trên giường kia kìa.”
Khách uống trà xung quanh thấy tình cảnh ấy liền né xa, không ai dám lại gần.
“Các vị… các vị có chuyện gì từ từ nói…” Tiểu nhị bị tên cầm đầu hất ngã, lồm cồm bò dậy vẫn cố bước tới giảng hòa, nhưng lập tức bị hai tên khác xô mạnh sang bên. Vỏ hạt dưa chúng nhổ ra suýt bắn thẳng vào mặt hắn:
“Đi nấu trà của ngươi đi, bớt lo chuyện bao đồng!”
Tiểu nhị không dám đắc tội đám thổ phỉ này, chỉ biết ôm chiếc mũ nỉ vừa bị xô rơi, vừa đi vừa ngoái đầu, lủi về phía bếp.
Ôn Du thấy ánh mắt mấy kẻ kia đặt lên người mình đầy dâm tà, trong lòng ghê tởm. Nàng giơ tay tháo chiếc khăn che mặt xuống, để lộ gương mặt nổi đầy mẩn đỏ, ho khan mấy tiếng rồi nói:
“Ta với các vị anh hùng vốn không oán không thù, cớ sao lại chặn đường? Ta mấy hôm nay mắc bệnh dữ, trên người nổi đầy ban đỏ, sợ lây cho người khác nên mới che mặt. Hay là các vị nhận nhầm người rồi?”
“Hít—”
Mấy tên lưu manh trông thấy liền hít vào một ngụm khí lạnh. Ban nãy đứng xa, chúng còn tưởng là một cô nương trẻ trung xinh đẹp, giờ nhìn rõ gương mặt đầy mẩn đỏ ấy, lại nghe nàng nói bệnh có thể lây, lập tức tránh như tránh tà.
Ngay cả tên cầm đầu đang giẫm lên ghế chặn đường cũng vội rút chân về. Nét cười cợt trên mặt hắn biến mất, thay bằng vẻ hung hãn, chửi bới:
“Con mẹ nó, đã bệnh lây còn không mau che mặt lại đi? Cái mặt ghẻ lở xấu xí này, dọa Diêm Vương cũng phải sợ!”
Ôn Du giơ tay đeo lại khăn, nhưng không biết có phải vì hoảng sợ hay không, tay run rẩy, thử mấy lần vẫn không buộc xong.
