CHƯƠNG 3 - “A nương đặt tên cho ta là A Ngư…”
Ôn Du chìm trong ác mộng.
Nàng sốt đến môi khô lưỡi ráo, cổ họng như bị rót chì, vết roi sau lưng nóng rát, cơn đau lan khắp từng tấc gân mạch, ép ra mồ hôi nơi thái dương.
Trong mộng, gió tuyết che trời. Cổng thành Lạc Đô bị loạn quân phá vỡ, tiếng vó ngựa hỗn loạn, lửa dữ nuốt trọn dãy nhà ven đường, tiếng phụ nữ trẻ con khóc thét thê lương.
“Tướng quân có lệnh! Ai bắt sống được con gái Trường Liêm Vương, Hạm Dương Ông chủ, thưởng trăm vàng!”
Tiếng hô ấy dữ tợn chói tai. Trong ánh lửa hừng hực, hiện ra từng gương mặt tham lam méo mó, như thú dữ khoác da người.
Mà nàng lại đang đứng giữa đại đạo Thần Vũ bốc lửa ngùn ngụt.
Chạy!
Mau chạy đi!
Đầu ngón tay nàng siết đến trắng bệch, cả người lại như bị đóng đinh tại chỗ, hai chân hoàn toàn không nhấc nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô số cánh tay mờ mịt kia chộp về phía mình.
Nàng muốn hét lên, cổ họng lại không phát ra nổi một tiếng. Đúng lúc ấy, đôi chân rốt cuộc thoát khỏi trói buộc, nàng không ngoảnh đầu lại, lao thẳng về phía màn đêm đen đặc vô tận phía sau.
