Skip to content

Quy loan [Đoàn Tử Lai Tập] – Chương 5

CHƯƠNG 5 - “Ngài có việc gì sai bảo?”

Trong phòng ánh sáng lờ mờ, không tiện thêu thùa. Ôn Du nhặt cây chống dựng sát chân tường, chống cửa sổ mở ra. Gió lạnh lập tức tràn vào, lớp tuyết bám trên khung cửa cũng theo đó rơi lả tả xuống.

Có tuyết đọng rơi vào tay nàng. Năm ngón tay thon dài, trên da còn vương vết ửng đỏ nhàn nhạt, tựa lan u tĩnh đang hé lá, sắc da mịn như sứ. Tuyết vụn nửa che nửa phủ lên những vết đỏ ấy, quả thực xứng với một câu: hồng mai phủ tuyết.

Mu bàn tay lạnh buốt, Ôn Du không nhấc tay phủi đi mảnh giá lạnh kia, chỉ lặng nhìn khoảng trời tuyết mênh mang ngoài tường viện.

Nàng đã có chỗ dung thân tạm thời, cũng đã có cách liên lạc với thân tín.

Chỉ mong bọn họ nhìn thấy tín hiệu thì sớm lần theo mà đến. Trên đường nàng đã chậm trễ quá lâu, tình thế Phụng Dương nguy cấp, nàng buộc phải mau chóng sang Nam Trần mượn binh.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Ôn Du quay đầu lại, nhất thời không đoán ra là ai, hơi do dự rồi mới cất tiếng:
“Xin mời vào.”

Người đẩy cửa vén rèm bước vào, lại chính là gã du côn kia.

Hắn đứng ngược sáng, thân hình cao lớn gần như che khuất hết ánh sáng nơi cửa. Khi ngẩng lên nhìn người, đôi mắt đen sẫm như hắc diệu thạch.

Ôn Du gần như theo bản năng mà căng chặt toàn thân, bàn tay đặt nơi bậu cửa cũng vô thức siết lại. Thân hình nàng trông mảnh mai yếu ớt, nhưng từng khúc xương, từng thớ gân đều gồng lên trong tư thế đề phòng.

Khí thế hai người cùng ở một gian phòng, tựa như hai con mãnh thú quen một mình chiếm núi xưng vương, bị ép đặt chung một chỗ.

0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx