CHƯƠNG 2 - “Để người lại đi.”
Sau tuyết, trời vừa quang, nền không xanh ngắt không một gợn mây. Gió khô lạnh thổi qua, làm những lá cờ rượu ngoài xa phần phật vang lên.
Tiêu Lệ nửa ngồi nửa quỳ xuống, khuỷu tay tùy ý gác trên đầu gối. Miếng hộ uyển bằng da buộc nơi cổ tay áo đã sờn cũ quá nửa. Nụ cười trên mặt hắn ôn hòa, giọng điệu như đang thương lượng:
“Trần gia thiếu sòng bạc bốn mươi lượng bạc, đã khất nợ nửa năm rồi. Định khi nào trả đây?”
Mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống từng giọt, tên buôn người nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, run giọng nói:
“Tiêu nhị ca, ngài… ngài đừng giễu tiểu nhân nữa. Tiểu nhân nào dám xưng gia trước mặt ngài? Ngài mới là gia của tiểu nhân! Số bạc thiếu sòng bạc nhất định sẽ trả. Cho tiểu nhân mượn mười lá gan, cũng không dám ở Ung thành này quỵt nợ của Hàn đại chủ nhân đâu!”
Tiêu Lệ khẽ bật cười nhạt, cúi xuống nhặt cây roi tên lái buôn đánh rơi dưới đất, cong thân roi vỗ vỗ lên gương mặt nhọn hoắt như khỉ của gã, giọng vẫn thản nhiên:
“Không dám? Không dám mà nửa tháng nay trốn anh em làm gì?”
Một tên đứng bên lên tiếng:
“Nhị ca, thằng tạp chủng này láu cá lắm. Đánh gãy một chân nó trước cho biết sợ!”
Gã lái buôn hoảng hốt liên tục van xin:
“Đừng, đừng! Tiêu ca, Tiêu gia! Ta trả tiền mà! Nửa tháng rời Ung thành, ta… ta đi tìm mối làm ăn. Khó lắm mới kiếm được mấy cô nương, vốn định bán được giá tốt thì có tiền trả nợ sòng bạc. Nào ngờ con tiện nhân kia giở trò, lấy mẩn đỏ giả làm ôn dịch, dọa đến mụ tú bà Túy Hồng Lâu cũng không dám mua đám cô nương trong tay ta nữa. Ta cũng bị nó hù cho sợ, lo đám này nhiễm bệnh thì ôm hàng lỗ vốn, nên mới đành bán tháo hết, ngay cả vốn cũng chưa thu lại được!”
Hắn chỉ về phía Ôn Du, nước mắt nước mũi giàn giụa, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nàng.
Ôn Du vừa gượng qua được cơn đau thấu xương sau lưng, bỗng bị hắn chỉ thẳng như thế, lòng cũng thắt lại.
Mấy kẻ này rõ ràng chẳng phải hạng lương thiện. Không đòi được tiền từ tên lái buôn, lại biết nàng không mắc ôn dịch, lỡ chúng nảy ý đợi khi mẩn đỏ của nàng lặn xuống rồi đem bán nàng vào chốn lầu xanh thì phải làm sao?
Ôn Du nảy ra một kế, liền nằm phục xuống đất ho khù khụ đầy yếu ớt. Vừa ho vừa thở dốc, tấm lưng in vết roi đỏ lòm càng thêm chói mắt, trông như chỉ còn một hơi tàn. Nàng lại cố ý nghiêng mặt, để lộ bên má chi chít nốt đỏ trước mặt mấy người kia.
