CHƯƠNG 7 - A Ngư
Trong phòng bỗng vang lên một giọng trầm khẽ:
“A Ngư.”
Ôn Du hơi sững người, chậm một nhịp mới nhận ra kẻ vô lại kia đang gọi mình. Từ sau khi nàng nói cho hắn biết tên họ, đây là lần đầu tiên hắn gọi nàng như vậy.
Ngỡ là mình lén nghe trộm bị phát giác, Ôn Du cũng chẳng kịp để tâm đến cảm giác không quen trong lòng, tay vẫn quét chổi thêm mấy lượt, rồi mới giả vờ như không hay biết gì, quay đầu đáp:
“Có đây.”
Trong phòng ánh sáng mờ tối, khiến người ta không sao nhìn rõ lúc này trên mặt kẻ vô lại là thần sắc gì. Hắn dường như lặng đi trong giây lát, rồi giơ tay ném về phía nàng một xâu tiền đồng, nói:
“Cô đến tiệm Từ Ký mua một lồng bánh bao về.”
Tiền đồng rơi xuống bên chân Ôn Du, nện vào lớp tuyết đọng dưới đất, tạo thành một hõm nhỏ.
Đây rõ ràng là muốn sai nàng đi chỗ khác để tiện nói chuyện.
Ôn Du khẽ đáp một tiếng, nhặt tiền rồi xoay người đi ra ngoài.
Bước khỏi cổng viện, sắc mặt nàng mới dần trở nên trầm tư.
Chuyện rắc rối do Trần Lở gây ra, e rằng phiền phức mang đến cho kẻ vô lại kia không hề nhỏ. Bằng không, dù cho chủ sòng bạc có ép hắn tự bỏ tiền túi trả thay món nợ cờ bạc của Trần Lở, cũng chẳng cần phải cố ý đuổi nàng đi để nói chuyện riêng.
Trong đó rốt cuộc quanh co bao nhiêu tầng, theo lý mà nói đều chẳng liên can gì đến nàng. Nhưng nay nàng đã vô tình trở thành ngòi nổ cho sự việc này, e rằng muốn đứng ngoài cũng khó.
Trừ phi… nàng có thể sớm khôi phục thân phận tự do, tách khỏi mối ràng buộc với nhà kẻ vô lại này.
Song việc dựa vào ám huy trên khăn thêu để liên lạc với thân tín, suy cho cùng cũng chỉ là trông chờ vào vận may, không thể hoàn toàn đặt hết hy vọng vào đó.
Nếu không tìm được thân tín, con đường duy nhất để chuộc lại tự do, chỉ còn cách thay Trần Lở trả xong ba mươi lạng bạc tiền nợ cờ bạc kia.
Ôn Du vừa đi vừa nghĩ ngợi, chẳng hay đã ra khỏi ngõ lúc nào. Sáng sớm ngày tuyết lớn, người ra đường vốn ít, nên khi tiếng cãi vã nơi đầu phố lọt vào tai nàng, lại nghe rõ mồn một.
“…Trước kia Trần Nhị Lang thu khăn, đều mười văn một chiếc, sao đến lượt tiểu huynh đệ lại chỉ cho có bảy văn?”
“Trần Nhị Lang mười văn một chiếc, vậy bà tìm hắn mà bán! Tìm ta làm gì?”
Ở phía xa, Tiêu Huệ Nương khẽ ho mấy tiếng, rồi mới tiếp lời người bán hàng có vẻ mặt hung dữ kia:
“Chẳng phải là cả nhà Trần Nhị Lang đều đã về quê ăn Tết rồi sao, chỉ đành làm phiền tiểu huynh đệ vậy. Cậu xem kỹ lại đi, đây là khăn thêu Tô Châu, đường kim tinh xảo, kiểu dáng cũng mới, giá có gấp đôi đem ra chợ ngói bán vẫn có lời. Những khăn khác thì thôi, chứ loại này sao có thể cùng giá với khăn thêu thường được?”
Người bán hàng tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Tô hay không Tô, chẳng phải cũng chỉ là miếng khăn sao? Ta chỉ thu một giá này, muốn bán thì nói nhanh, không bán thì đừng cản trở ta làm ăn!”
Miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt tam bạch của hắn lại liếc xéo về phía Tiêu Huệ Nương, thậm chí đã đếm sẵn một xâu tiền đồng, rõ ràng chỉ cần bà gật đầu là sẽ đưa tiền ngay.
Không ngờ Tiêu Huệ Nương nhìn những chiếc khăn thêu tinh xảo trong giỏ một lúc lâu, rồi lắc đầu nói:
“Vậy thì ta không bán nữa.”
Nói xong, bà xách giỏ quay người đi về. Gió lạnh thổi qua, cơn ho lại dồn dập hơn.
Người bán hàng thấy bà ăn mặc đơn sơ, nói chuyện lại luôn ho khan, trông như người bệnh yếu, đoán rằng trong nhà đang cần tiền gấp, nên mới dám ép giá như vậy. Nào ngờ đối phương nói không bán liền không bán thật.
Hắn vội gọi với theo phía sau:
“Thôi thôi, mấy chiếc khăn thêu Tô Châu kia, ta trả bà mười văn một chiếc!”
Vừa nói, hắn vừa bước nhanh đuổi theo, nhét mạnh xâu tiền vào tay Tiêu Huệ Nương, lại với tay định lấy cái giỏ trong tay bà:
“Tết nhất ai cũng không dễ dàng gì, bán mấy chiếc khăn này đi, về còn có tiền sắm sửa chút đồ Tết!”
Tiêu Huệ Nương vội chặn tay hắn lại, đồng thời đẩy trả xâu tiền về, quát:
“Cậu làm cái gì vậy? Ta đã nói không bán rồi!”
Ôn Du thấy bên kia dường như sắp động tay động chân, liền lớn tiếng gọi:
“Làm gì đó? Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ còn muốn cưỡng mua cưỡng bán sao?”
Người bán hàng vốn chỉ định thúc ép để Tiêu Huệ Nương nửa đẩy nửa chịu mà đồng ý, cũng chẳng thật sự định cưỡng ép. Nghe vậy liền quay đầu nhìn sang.
Thấy người lên tiếng là một cô gái trên mặt có nhiều nốt ban đỏ, sắc mặt hắn càng thêm khó coi, nói:
“Cưỡng mua cưỡng bán cái gì? Mắt nào của cô thấy ta cưỡng mua cưỡng bán?”
“Người ta đã nói không bán, anh còn thò tay lấy đồ của người ta, không phải cưỡng mua cưỡng bán thì là gì?”
“Cô—!”
Người bán hàng nhất thời nghẹn lời. Những kẻ buôn bán như hắn, khi trả giá gặp cảnh này, xưa nay vẫn xử lý như vậy. Nay bị người ta vạch trần, tự biết lý ở phía mình không vững, đành rụt tay lại.
Hắn còn định nói thêm điều gì, thì Tiêu Huệ Nương đã lên tiếng trước, nói với Ôn Du:
“Thôi thôi, không cần tranh cãi với loại người này.”
Rồi bà quay sang người bán hàng, nói:
“Ta không phải giả vờ không bán để cò kè với cậu. Khăn thêu Tô Châu này, cậu không nhận ra chỗ quý giá của nó, ắt sẽ có người khác nhận ra. Cậu đã không đưa được giá thỏa đáng, vậy cũng chẳng còn gì để bàn.”
Người bán hàng tự thấy mình đã nhượng bộ đến mức ấy mà vẫn bị từ chối, trong lòng lập tức sinh bực bội, chỉ cảm thấy người đàn bà trước mắt này thật không biết điều. Hắn cười nhạt:
“Được! Bà cứ ôm mấy miếng khăn ấy như vàng như ngọc mà tự đi bán đi, ta xem ai mua cho bà!”
Nói xong, hắn gánh hàng rời đi không quay đầu lại.
Lúc này Ôn Du mới tiến lên đỡ Tiêu Huệ Nương:
“Đại nương, người không sao chứ?”
“Không sao.” Tiêu Huệ Nương vừa ho vừa hỏi: “Sao con lại ra đây?”
Ôn Du đáp:
“Trong nhà có khách, Nhị gia bảo con đi Từ Ký mua bánh bao.”
“Từ Ký?” Tiêu Huệ Nương cau mày, “Chẳng phải ở tận phía đông thành sao? Phải đi nửa vòng thành, sao nó lại sai con đi xa như vậy mua bánh bao?”
Tiêu Huệ Nương tưởng rằng con trai vẫn còn giận lây Ôn Du vì chuyện Trần Lở, cố ý sai khiến nàng để hành hạ, liền mắng một tiếng:
“Thằng nhóc chết tiệt!”
Bà vỗ vỗ tay Ôn Du, nói:
“Con đừng sợ, đợi ta về sẽ mắng nó. Trần Lở là Trần Lở, con là con. Nó có oán trong lòng với Trần Lở thì cũng không thể trút giận lên đầu con!”
Ôn Du biết Tiêu Huệ Nương đã hiểu lầm, nhưng sự che chở ấy vẫn khiến lòng nàng mềm lại.
Nghĩ đến những phiền phức kẻ vô lại kia có thể đang đối mặt, vốn nàng chỉ tính trả xong ba mươi lạng rồi nhanh chóng rời đi, nay vì phần ân tình của Tiêu Huệ Nương, nếu có thể giúp được đôi phần, nàng tự thấy cũng nên báo đáp.
Nàng mỉm cười nói:
“Có lẽ Nhị gia thích ăn bánh bao tiệm Từ Ký.”
Rồi ánh mắt liếc sang cái giỏ trong tay Tiêu Huệ Nương, hỏi:
“Những chiếc khăn thêu này người không bán cho gã kia nữa, vậy định đem bán ở đâu?”
Tiêu Huệ Nương thở dài, nói:
“Trần Nhị Lang, người thường thu khăn của ta, đã về quê ăn Tết rồi. Giá hắn đưa rất ổn, chỉ đành chờ qua năm mới đem bán cho hắn vậy.”
Ôn Du trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
“Chúng ta không thể tự mang đi bán cho các phường thêu hoặc đem ra chợ sao?”
Tiêu Huệ Nương lắc đầu:
“Phường thêu nào cũng có tú nương của họ, hàng thêu còn tồn bán chưa hết, sao lại mua thêm đồ bên ngoài? Còn chợ búa thì… chỉ mấy gánh hàng rong mới dựng sạp, bày đủ thứ ra rồi rao bán chậm rãi. Tự mình đem đi bán, đâu phải chuyện dễ là bán được ngay…”
Nói tới đây, bà chợt khựng lại, cúi mắt nhìn mấy chiếc khăn Tô tú trong giỏ.
Khăn thường thì e là khó, nhưng mấy chiếc này là Tô tú, kiểu dáng lại mới mẻ…
Bà ngẩng lên nhìn Ôn Du, vừa lúc Ôn Du cũng đang nhìn bà.
Tiêu Huệ Nương không nhịn được cười:
“Nhìn trí nhớ của ta kìa. Mấy chiếc khăn này vốn thắng ở đường thêu và hoa văn, vậy thì ta lên chợ ngói thử vận may xem sao!”
—
Hai người đến chợ ngói thì nơi này đã họp được một lúc.
Tuyết đọng trên đất sớm bị người qua lại giẫm tan, nhão nhoét một mảng, tiếng rao hàng lẫn tiếng mặc cả đủ mọi giọng vùng miền đan xen vào nhau, ồn ào không dứt.
Lấy hàng rào chắn đặt ngang giữa chợ làm ranh giới: phía Đông bán bông, gai, tơ lụa cùng đủ loại đồ dùng tạp hóa; phía Tây thì mua bán gia súc, đồ ăn.
Ôn Du cùng Tiêu Huệ Nương đi một vòng phía Đông, quan sát cách các thương nhân rao bán mua bán.
Nàng cũng nhân tiện ghi nhớ rất cẩn thận giá cả của mọi thứ trong chợ ngói.
Dưới gối tiên đế không con, những năm trước đã chọn phụ vương nàng trong tông thất làm trữ quân. Phụ vương mời cho huynh trưởng nàng một vị tiên sinh — Dư Thái phó, ba đời đều là đế sư.
Dư Thái phó từng giao cho huynh trưởng một môn bài tập, yêu cầu tra xét giá cả dân gian. Huynh trưởng dẫn theo các bạn đọc, chỉnh lý suốt hơn một tháng mới làm xong một quyển sổ giá, dâng lên Dư Thái phó, vậy mà Thái phó đến lật cũng không lật.
Hôm ấy nàng vừa khéo đi tìm huynh trưởng, đứng nép sau cửa, nghe Dư Thái phó thở dài hỏi:
“Xin hỏi, những điều ghi trong sổ này, có phải đều do thiếu quân tự mắt thấy?”
Trên gương mặt thanh nhã của huynh trưởng thoáng hiện vẻ hổ thẹn, chàng cúi mình vái dài:
“Dụng ý của thầy, học trò đã hiểu.”
Phải mất rất lâu sau Ôn Du mới nghĩ thông lời đối thoại hôm đó.
Sau những con số và món hàng nơi chợ búa, chính là dân sinh.
Lần trước, nàng bị Trần Lở coi như một món hàng, dẫn tới chợ ngói này. Lần này, nàng muốn ghi nhớ tất cả những “vật” không thuộc về nơi đây, cùng những vết thương chằng chịt của nó.
Nhớ kỹ rồi, sau này mới có thể thay đổi.
—
Đi hết một vòng, Ôn Du và Tiêu Huệ Nương đã dò rõ giá khăn thêu: các sạp đều hô hai mươi lăm văn một chiếc.
Nhưng đó chỉ là giá khăn thêu thường. Hai người dạo khắp chợ ngói, cũng không thấy ai bán khăn lụa Tô tú.
Hai người bàn bạc một phen, tạm thời thận trọng định giá khăn Tô tú là năm mươi văn một chiếc.
Chỉ là điều họ không ngờ tới: trong chợ cũng có không ít bà lão hay phụ nhân trẻ tuổi, xách giỏ rao bán các món thêu thùa. Nhờ họ đã rao trước, Ôn Du và Tiêu Huệ Nương chỉ cần khoác giỏ nơi khuỷu tay, không cần cất tiếng, người qua lại cũng biết họ bán thứ gì.
Nhưng người bán nhiều, chuyện kéo khách lại chẳng dễ.
Tiêu Huệ Nương rao danh Tô tú, tuy thu hút được vài phụ nhân ghé xem, nhưng vừa nghe giá năm mươi văn một chiếc, liền lắc đầu bỏ đi.
Mấy lượt như vậy, trong lòng Tiêu Huệ Nương cũng bắt đầu nao núng, bèn bàn với Ôn Du:
“Giá này cao quá không ai mua, hay là hạ xuống ba mươi văn một chiếc?”
Ôn Du nhớ lại các quầy sạp đã đi qua, chợt nói:
“Chúng ta thử qua gần mấy sạp bán vải xem sao.”
Tiêu Huệ Nương có chút do dự:
“Việc này… liệu được không? Ta sợ chủ sạp vải đuổi người…”
Những người bán đồ thêu nhỏ lẻ đều tụ ở một góc này, nào dám sang khu của thương nhân bán vải để rồi bị xua đuổi.
Ôn Du ghé tai nói nhỏ với Tiêu Huệ Nương mấy câu. Sắc mặt Tiêu Huệ Nương đổi mấy lần, cuối cùng vẫn theo nàng đi.
Khi hai người xuất hiện trước sạp vải lần nữa, Ôn Du lấy một chiếc khăn Tô tú hoa văn u lan trong giỏ làm khăn che mặt, che đi nửa khuôn mặt dưới nơi vết ban đỏ nặng nhất.
Nàng giả vờ chọn vải, dáng người khí chất vốn đã nổi bật, lúc này dù che mặt, vẫn khiến không ít phụ nhân và cô nương đang chọn vải liên tục ngoái nhìn.
Chủ sạp vải tưởng họ đến mời chào làm ăn, đang định mở miệng xua đi, thì nghe thiếu nữ phủ khăn lụa tuyết thản nhiên nói:
“Chưởng quầy, thứ lụa này còn màu khác không? Lấy cho ta xem, ta muốn coi màu nào hợp để làm khăn lụa.”
Trong chớp mắt, đối phương từ kẻ quấy rầy hóa thành khách hàng. Gương mặt lạnh lùng của chủ sạp liền chuyển sang tươi cười, nào dám đuổi người đi nữa.
Ôn Du nhân lúc chọn vải, lấy những chiếc khăn thêu hoa văn mới mẻ, xinh đẹp ra, lần lượt so sánh xem họa tiết nào hợp với màu vải nào thì đẹp hơn.
Như vậy, những người đứng cạnh chọn vải, dù ban đầu không có ý mua khăn, vô tình liếc thấy hoa văn lạ mắt, đường thêu tinh xảo, cũng khó tránh động lòng.
Vải lụa vài trăm, vài nghìn văn một cây còn mua rồi, tiện tay mua thêm chiếc khăn mấy chục văn, chẳng phải chuyện gì lớn, trả tiền cũng dứt khoát hơn hẳn.
Chưa tới hai khắc, khăn thêu trong giỏ của Ôn Du đã bán sạch, còn có không ít người không mua được mẫu đang thịnh hành, đuổi theo hỏi lần sau họ còn ra chợ bán nữa hay không.
Ôn Du ước chừng những mẫu hoa văn bán hôm nay rất nhanh sẽ bị người khác học theo — điều này nàng vốn cũng vui lòng thấy — nhưng để giữ chút khách quen, nàng vẫn mỉm cười đáp rằng lần sau sẽ mang mẫu mới tới.
Đến khi nàng chọn xong mấy xấp lụa ưng ý, đưa cho chủ sạp bảo ông cắt cho mình vài thước, đối phương hiển nhiên cũng nhận ra cơ hội làm ăn, cười hòa nhã nói với Ôn Du:
“Cô nương, có muốn làm mối buôn bán lâu dài không?”
Ôn Du khẽ nâng hàng mi, nửa gương mặt bị khăn che kín, ý cười trong mắt nhạt như có như không:
“Dễ nói thôi.”
—
Lời tác giả:
Ngư bảo: Kiếm tiền, kiếm tiền!
—
Share truyện lên:
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕 Facebook, Youtube, Wattpad
