Tiểu trù nương ở biên quan – Chương 132
Trong màn đêm, Phong Sóc bỗng mở mắt. Một lúc sau, khi đôi mắt đã quen dần với ánh sáng lờ mờ, hắn mới nhận ra mình đang ở trong quân trướng Du Châu.
Trong màn đêm, Phong Sóc bỗng mở mắt. Một lúc sau, khi đôi mắt đã quen dần với ánh sáng lờ mờ, hắn mới nhận ra mình đang ở trong quân trướng Du Châu.
“Thời tiết quái quỷ gì thế này!” Một tên sơn phỉ nhìn dòng mưa xối xả từ mái ngói chảy xuống, bực bội phun một bãi nước bọt.
Khương Ngôn Ý còn đang nghĩ không biết sữa đậu nành này có phải để ăn kèm với hà nguyệt tô hay không, thì đã thấy Phong Sóc dùng đũa gỗ mun đầu ngà kẹp một chiếc bánh nhỏ, thả vào chén sữa đậu nành.
Quách đại thẩm vừa xoa vai cho nàng vừa hỏi:
“Hôm nay chủ nhân tâm trạng tốt lắm, chắc chuyện thương hội bàn bạc thuận lợi?”
Khương Ngôn Tích nghẹn ngào:
“Thân thế thật sự của con… có phải đúng là công chúa tiền triều không?”
Người ngoài chỉ thấy nàng làm ăn phát đạt, mấy tháng ngắn ngủi đã dựng được tửu lầu, nhưng đâu ai biết tất cả đều là nàng từng đồng từng cắc tự tay kiếm lấy.
Chỉ là ngón tay Phong Sóc vẫn chưa rút ra. Hắn nửa khép mắt, nhìn đầu lưỡi đỏ hồng, quyến rũ của nàng, đầu ngón tay thò vào, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Thái Hoàng Thái Phi thấy Khương Ngôn Ý gắp mấy đũa đậu hũ thúi, dường như lúc này mới để ý, bèn nhíu mày:
Khương Ngôn Ý nằm dài trên ghế bập bênh phủ thảm lông dê, giọng yếu ớt nói:
“Thím ơi, con thèm đậu hũ thúi quá.”
E rằng cô nương này không phải để xem cho Sở Thừa Mậu, mà là định làm kế thất cho Sở Xương Bình.