Tiểu trù nương ở biên quan – Chương 141
Phong Sóc nghe vậy liền không để tâm nữa. Trong mắt hắn, đồ ăn Khương Ngôn Ý nấu cho người khác sao có thể so được với bát canh tôm nấm nàng đặc biệt chuẩn bị cho hắn.
Phong Sóc nghe vậy liền không để tâm nữa. Trong mắt hắn, đồ ăn Khương Ngôn Ý nấu cho người khác sao có thể so được với bát canh tôm nấm nàng đặc biệt chuẩn bị cho hắn.
Phong Sóc bàn xong chiến sự với các tướng lĩnh dưới trướng, liền nhận được nồi canh nấm nấu tôm tươi Khương Ngôn Ý từng hầm.
Thời gian dường như trôi chậm lại. Khương Ngôn Ý không rõ đã qua bao lâu, chỉ cảm thấy sự can đảm muốn dốc lòng dốc dạ trao cho hắn dần biến thành bối rối và xấu hổ.
Nam chính: chỉ khi ở gần nữ chính mới có vị giác. Nữ chính: nấu ăn ngon đến mức muốn nổ tung thế giới. Lập ý: Trăm lần không nản, gian khổ vươn lên
Trong trướng lớn, Phong Sóc đi đến trước rèm ngăn nội thất. Tay đã nắm lấy mép rèm, nhưng lại chần chừ không dám vén lên. Đầu ngón tay hắn thậm chí còn khẽ run.
Việc vận chuyển thuốc men vô cùng hệ trọng, Khương Ngôn Ý quyết định tự mình nam hạ một chuyến.
Hắn sẽ từng bước bước vào ván cờ chính trị này, dùng thực lực khiến đám phụ tá dưới trướng Phong Sóc ghi nhớ tên mình, chứ không phải cả đời mang danh “con trai của Sở Xương Bình”, “em trai của vương phi”
Trì Thanh bực bội ném thẻ tre sang một bên, tay nhẹ nhàng ấn lên sườn.
Ở đó có một vết sẹo cũ, rộng bằng hai ngón tay.
Bún được ngâm nước lạnh để giữ độ dai tối đa. Khi bún đã mềm, nàng cho thẳng vào nồi nước sôi, nấu chín rồi vớt ra cho vào tô, chan nước canh đã nêm sẵn.
Tạ Sơ Tễ nửa người tựa lên bàn, vì rượu mà hai má ửng đỏ:
“Họ là huynh đệ sinh đôi. Chàng lừa được thiên hạ, nhưng không lừa được ta…”