CHƯƠNG 136
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Trời tối dần, màn đêm mỗi lúc một dày. Cơn mưa ban đầu chỉ lất phất như mưa bụi, vậy mà càng về sau càng nặng hạt.
Trước cửa Phong phủ đã treo đèn lồng, ánh sáng hắt qua tán dù giấy mờ mờ nhạt nhạt, toát lên vẻ lạnh lẽo, hiu quạnh. Sắc mặt Tạ Sơ Tễ tái nhợt, bàn tay nắm cán dù khẽ run lên trong gió lạnh.
Người gác cổng đã định đóng cửa, ngoái lại nhìn nàng một cái, không khỏi động lòng, lên tiếng khuyên:
“Cô nương, cô về đi. Trì quân sư đêm nay thật sự không trở lại.”
Tạ Sơ Tễ đứng trong mưa đã rất lâu, đôi môi lạnh đến gần như mất hết huyết sắc. Nàng khẽ nói:
“Hắn khi nào về, ta chờ tới khi đó.”
“Cô nương, hà tất phải cố chấp như vậy…”
Người gác cổng vừa nói được nửa câu thì thấy thân hình nàng chao đảo, chiếc dù giấy trong tay rơi xuống đất ướt mưa, còn nàng thì ngã gục xuống nền đá.
“Cô nương!”
Người gác cổng kinh hãi, vội kêu lên.
—
Khương Ngôn Ý vừa dùng xong bữa tối thì hạ nhân Phong phủ đã đến gõ cửa, nói Tạ Sơ Tễ ngất xỉu trước cổng phủ.
Tạ Sơ Tễ ở Tây Châu chỉ có một mình, dù có ốm đau cũng chẳng ai chăm sóc. Khương Ngôn Ý lại quen biết nàng, nên Phong phủ mới tìm đến.
