CHƯƠNG 93
Edit: ChatGPT. Truyện chỉ được edit thô để thõa mãn sự ghiền truyện của ad. Mình không có thời gian đọc nên quăng lên đây và dùng chức năng "Listen to this page" của Chrome để đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hoặc nấu cơm. Xin mọi người bỏ qua các lỗi dùng từ, câu cú hoặc ngữ pháp. Khi có thêm thời gian, ad sẽ quay lại beta và chỉnh sửa kỹ lưỡng để bản truyện hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Khương Ngôn Ý bị cơn phong hàn này hành hạ đến kiệt sức. Thuốc đắng uống liền mấy ngày, vậy mà đầu óc vẫn choáng váng, tay chân bủn rủn, ăn uống chẳng có chút khẩu vị nào.
Phong Sóc thì thể trạng vốn tốt, cùng lắm chỉ hắt xì mấy tiếng hôm trước, uống một thang thuốc liền khỏi hẳn, không còn chút triệu chứng nào.
Nghe tin Khương Ngôn Ý bệnh mãi không thuyên giảm, chàng liền sai lang trung trong vương phủ sang bắt mạch kê thuốc cho nàng, tiếc rằng hiệu quả vẫn không rõ rệt.
Theo kinh nghiệm của nàng ở đời sau, cảm mạo thường phải mất bảy ngày mới khỏi, Khương Ngôn Ý chỉ mong qua thêm một hai hôm nữa, thân thể có thể khá hơn chút.
Sở Thục Bảo đã bắt đầu mang son phấn đến bán trong tiệm của nàng, nhưng việc làm ăn lại không được như mong đợi. Một là trong tiệm vốn ít nữ khách, hai là những cô nương gia cảnh khá giả khi ra ngoài đều có nha hoàn, bà tử theo hầu, tâm phòng bị rất nặng, không dễ tin dùng những thứ lai lịch chưa rõ.
Sở Thục Bảo vì thế có phần chán nản, thấy việc buôn bán không khởi sắc, phần lớn thời gian đều sang phòng Khương Ngôn Ý bầu bạn cùng nàng.
Về chuyện dưỡng da, trang điểm, Khương Ngôn Ý thật sự không rành, không thể góp ý gì về kỹ thuật. Nhưng nàng từng chứng kiến không ít cách buôn bán mỹ phẩm của hậu thế, cũng có thể gợi cho Sở Thục Bảo vài ý tưởng mới.
Phong Sóc hay tin Khương Ngôn Ý nhiễm phong hàn mãi không khỏi, liền bảo Quách đại thẩm mời một nữ y tới cạo gió cho nàng.
Thuở nhỏ Khương Ngôn Ý từng được bà nội – vốn là một thầy thuốc – cạo gió không ít lần. Bà thường cạo ở cổ, gió độc càng nặng thì vết sa càng đỏ tím, nhìn rất dọa người.
