CHƯƠNG 148
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Cuối cùng, Hình Nghiêu bưng ra ngoài nguyên một hộp bánh trung thu, lúc quay lại chỉ còn cầm theo hai cái, lại chẳng có cả hộp.
“Thuộc hạ vốn định tìm Trì quân sư để đổi lại bánh trung thu. Ai ngờ lúc đó mấy vị tướng khác cũng có mặt, tưởng thuộc hạ mang bánh Vương gia ban thưởng cho họ. Thuộc hạ còn chưa kịp mở miệng thì bánh đã bị giật sạch. Trì quân sư nói, hộp bánh hắn mang đi cũng bị cướp y như vậy.”
Nghe xong, sắc mặt Phong Sóc đen kịt như đáy nồi.
Khương Ngôn Ý nín cười đến mức quai hàm đau nhức.
Phong Sóc lạnh giọng nói:
“Gọi mấy kẻ ăn được bánh trung thu tới trướng ta nghị sự, gọi luôn cả Trì Thanh.”
Hình Nghiêu khom người lĩnh mệnh. Trong lòng Khương Ngôn Ý âm thầm thắp cho bọn họ một nén nhang.
—
Tết Trung Thu tất nhiên không thể thiếu ngắm trăng. Buổi tối ở Hành Châu đại doanh, lửa trại được nhóm lên. Khương Ngôn Ý dạy đầu bếp Hỏa Đầu Doanh nấu một bữa lẩu đơn giản. Có điều cách nấu tất cả bỏ chung một nồi nấu chín rồi ăn này, trông giống món “loạn hầm” hơn.
Các tướng sĩ tuy không thể sum họp cùng gia đình, nhưng được cùng những huynh đệ từng vào sinh ra tử ăn một bữa cơm đoàn viên, không khí cũng rất náo nhiệt. Chỉ đến lúc đêm khuya tĩnh lặng, nỗi nhớ nhà mới âm thầm dâng lên, khiến người ta trằn trọc khó ngủ.
