CHƯƠNG 109
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Tiểu cô nương nói muốn theo Khương Ngôn Ý làm nô mười năm. Để tránh phát sinh rắc rối về sau, việc này vẫn phải đưa đến quan phủ lập hồ sơ.
Hộ tịch của mỗi nhà mỗi hộ đều được quan phủ ghi chép rõ ràng, khi trong thành có điều tra lớn, quan binh sẽ căn cứ vào đó mà tra hỏi từng nhà. Ngoài ra, quan phủ cũng có thể phân biệt giấy tờ hộ tịch thật giả, tránh để người dân bị lừa.
Tiểu cô nương nói mình không có tên. Khương Ngôn Ý xem giấy tờ hộ tịch của nàng mới phát hiện, cha nàng quả thực chưa từng đặt tên cho con gái. Trên công văn, ở mục tên họ chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ: “Hoắc nha”.
Khương Ngôn Ý sai Quách đại thẩm dẫn Hoắc nha tới quan phủ, sang tên khế bán mình cho nàng.
Mọi người trở về, Khương Ngôn Ý hỏi:
“Ngươi có muốn đổi tên không?”
Hoắc nha ngơ ngác:
“Ta không có tên.”
Nàng theo cha áp tải hàng hóa nhiều năm, cũng từng tiếp xúc với không ít nô bộc trong nhà giàu, biết rằng một khi đã ký khế bán mình, chủ nhân nếu không vừa ý tên cũ thì hoàn toàn có thể đặt tên mới cho nô tỳ. Vì thế nàng liền nói ngay:
“Xin chủ nhân đặt tên cho ta.”
Thấy Quách đại thẩm và Thu Quỳ đều gọi Khương Ngôn Ý là “chủ nhân”, nàng cũng theo đó mà xưng hô.
Khương Ngôn Ý nghĩ một lát rồi hỏi:
“Ngươi sinh vào tháng nào?”
