Skip to content

Quy tắc quan sát chim bồ câu – Chương 58

Chương 58 – Băng giá

Đồ dùng thường trực

Tuy nhiên, Hạ Tùng La thử mấy lần liền, dù nhắm mắt mở mắt thế nào thì vẫn chẳng thấy “luồng sáng” trên người bất kỳ ai.

Sao lại vậy ta?

Không hiểu chuyện gì xảy ra, cô đành hỏi Thẩm Duy Tự: “Tiểu Thẩm, sau khi chuyển đau sang cậu, năng lực của tôi cũng mất luôn hả?”

Thẩm Duy Tự nhíu mày: “Chắc… không đâu?”

Ngay cả cậu cũng dùng giọng không chắc chắn, Hạ Tùng La càng khó hiểu: “Chẳng phải cậu nói nhà cậu đời đời làm Môn Khách cho nhà tôi sao? Chuyện cơ bản vậy mà cậu cũng không biết?”

Thẩm Duy Tự vội giải thích: “Đúng là vậy. Nhưng từ trước tới giờ chỉ có một mình chủ công của tôi là Thích Khách thôi, không có ai truyền lại kinh nghiệm cho tôi hết…” 

VCâu này vừa nói ra, Giang Hàng và Kim Sạn ở hàng ghế trước đều khựng lại, liếc nhìn nhau một cái.

Kim Sạn thầm nghĩ: Quả nhiên. Chuyện Thích Khách nuôi Môn Khách làm tử sĩ nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ quặc. Hạ Chính Thần không phải Thích Khách thì mọi chuyện mới hợp lý.

“Ra vậy.” Hạ Tùng La gật đầu.

Vài giây sau, cô chợt nhận ra có gì đó sai sai, bèn quay ngoắt sang nhìn Thẩm Duy Tự: “Khoan đã, ý cậu là sao? Chỉ có mình tôi là Thích Khách? Lẽ nào ba tôi không phải Thích Khách? Thế ba tôi là khách gì?” 

Thẩm Duy Tự cứng người: “Cô Hạ, tôi vẫn chưa tới lúc chính thức xuất sơn. Nhiều chuyện cũng chỉ nghe người khác kể lại.”

“Ba tôi… thật sự không phải Thích Khách?”

Hạ Tùng La chẳng thèm nghe anh giải thích nữa, đầu óc lại rơi vào mớ bòng bong hỗn loạn.

Cô khó khăn lắm mới chấp nhận cách nói của Giang Hàng, tin rằng Thích Khách có thể chia làm hai phái, một phái trong đó giống như những hiệp khách được ghi chép trong truyện hiệp sĩ xưa hơn.

Nhà họ Hạ bọn cô có lẽ thuộc về nhánh hiệp khách đó.

Dù sao ông nội cô lúc còn sống cũng từng là quan chức cấp cao, nhà cô tính ngược lên mấy đời ai nấy đều có ɱáu mặt. Hoàn toàn không giống kiểu sát thủ núp trong bóng tối, giết người không gớm tay.

Cô vừa mới chấp nhận thân phận Thích Khách của mình. Vậy mà bây giờ… lại có người nói ba cô không phải Thích Khách, nhà họ Hạ chỉ có mình cô mang năng lực này.

Điều đó đồng nghĩa, mẹ cô mới là Thích Khách.

Mẹ kết hôn với ba chưa bao lâu đã đánh cắp thành quả nghiên cứu rồi ly hôn. Chẳng lẽ… đó cũng là mỹ nhân kế của Thích Khách sao?

Hạ Tùng La nhíu chặt mày, nỗi chán nản lại bao trùm lấy cô, Thích Khách thật sự chẳng có ai tốt ư? 

Chắc là vậy rồi, vì cô lờ mờ nhớ lại hồi nhỏ ông nội không hề thích cô, thái độ đối với cô cực kỳ lạnh nhạt. 

Ba từng giải thích rằng ông thuộc thế hệ cũ, trọng nam khinh nữ, chỉ thích cháu trai nên bảo cô cứ kệ ông ấy.

Hồi đó cô tin sai cổ luôn, vì cô từng nghe ông nội quát ba, giục ba mau tái hôn rồi sinh thêm con để nối dõi. Ông còn nói cái nhà này càng ngày càng lụi bại, khó khăn lắm mới xuất hiện một đứa phản tổ…

Giờ Hạ Tùng La mới hiểu ra, thì ra ông nội không ghét cháu gái, mà là ghét Thích Khách. Ông cho rằng huyết mạch cao quý của gia tộc mình đã bị Thích Khách vấy bẩn rồi.

Cô chẳng còn tâm trạng đâu mà nhìn ra ngoài cửa sổ nữa. 

Lẳng lặng ngồi thẳng dậy, hơi cúi đầu, ánh mắt vô định nhìn vào ngón tay mình, vô thức cạy cạy móng tay. 

Cô vừa im lặng là trong xe cũng không ai nói năng gì, cầu không khí rơi vào tĩnh mịch. 

Giang Hàng nhìn cô qua gương chiếu hậu, lặng lẽ quan şát cô. 

Điện thoại trong túi anh chợt rung, anh lấy ra xem.

Là một tin nhắn nhóm. Tô Ánh Đường vừa lập nhóm WeChat, kéo anh và Kim Sạn vào.

Queen: 「Từ lúc xảy ra chuyện, tôi luôn phái người chú ý tới tuyến giao thông của Kazakhstan.」 

Kazakhstan không chỉ là đường rút lui của Mirror, đó cũng là tuyến để họ đưa người vào. Nếu Cố Thiệu Tranh gọi viện binh từ nước ngoài, khả năng rất cao họ sẽ không bay thẳng vào Trung Quốc mà đáp xuống Kazakhstan trước, rồi vượt biên.

Queen: 「Cách đây nửa tiếng, ở bãi giữ xe phía ngoài sân bay Almaty có xảy ra một vụ án mạng. Thủ đoạn cực đoan, nhìn qua giống như bộc phát nhất thời.」

Queen: 「Chuyến bay gần nhất đáp xuống lúc đó là tới từ Đông Âu.」

Queen: 「Không biết có phải do tôi nhạy cảm quá không.」

Giang Hàng nhíu chặt mày. Sân bay Almaty là sân bay quốc tế lớn nhất của Kazakhstan.

Tô Ánh Đường đang nghi ngờ vụ án mạng nàyliệu có liên quan tới đám lính đánh thuê mà Cố Thiếu Tranh gọi tới hay không. 

Nhưng lính đánh thuê chỉ nhận tiền làm việc, vừa đáp máy bay đã ra tay sát hại người lạ không phải phong cách của bọn họ. 

Ngay sau đó, Tô Ánh Đường gửi một đoạn video từ camera giám sát.

Khung hình dừng cho thấy một bãi đậu xe rất lớn. Góc quay quá xa, hình ảnh mờ, kiểu camera này thường cũng không ghi âm.

Giang Hàng bấm mở ngay. Kim Sạn thì đeo tai nghe Bluetooth rồi mới xem.

Đúng lúc đó, phía sau có một chiếc xe chạy tới, hắn đứng chắn giữa làn xe nên chiếc xe không thể đi tiếp. Tài xế chắc là đã bấm còi mấy tiếng để nhắc nhở hắn nhường lối đi ra. 

Tài xế hẳn đã bấm còi mấy lần, nhắc hắn tránh đường.

Hắn lại chẳng thèm ngoảnh đầu, tiếp tục đứng lỳ giữa lối đi để buôn điện thoại. 

Tài xế cũng chẳng phải người dễ nhịn, thấy bấm còi không ăn thua, ông ta thò đầu khỏi cửa sổ, chỉ thẳng vào hắn, tám chín phần là đang chửi.

Hắn coi như không nghe thấy.

Cuối cùng cuộc điện thoại cũng gọi xong, hắn mới chậm rãi bước sang bên, từ đầu đến cuối không nhìn tài xế lấy một lần.

Hắn nhường lối đi, cũng đồng thời bước khỏi phạm vi camera. 

Chiếc xe phía sau tiếp tục lăn bánh.

Queen: 「Người đàn ông này tới đậu xe để vào sân bay đón người. Nhưng sau khi đỗ xe gọn gàng xong thì mãi không thấy xuống xe.」

Queen: 「Không lâu sau, người qua đường phát hiện anh ta đã ngửa người trên ghế lái, nửa thân trên đẫm máu.」

Queen: 「Tôi đoán người vừa gọi điện đã cố ý tránh camera, lẻn vào xe từ cửa sau, ngồi ở hàng ghế sau, một tay túm tóc nạn nhân, tay kia cứa một nhát ngang cổ rồi bình tĩnh rời đi.」 

Queen: 「Nếu thật sự là hắn làm thì tên này cực kỳ thù dai, hành động dứt khoát, tính cảnh giác cao, lại còn ra tay tàn nhẫn độc ác. Rất giống kiểu viện binh đặc biệt Mirror mời từ Đông Âu, chứ không phải lính đánh thuê thông thường.」 

Nói xong, Tô Ánh Đường gửi tiếp đoạn video thứ hai.

Đoạn này rõ nét hơn nhiều, là cảnh nhân viên y tế đưa thi thể nạn nhân ra khỏi xe.

Giang Hàng mở xem. Kim Sạn không dám.

Ngay sau đó, Tô Ánh Đường lại gửi thêm một tấm ảnh. Không biết cô lấy từ đâumà có cả cận cảnh vết thương.

Kim Sạn vừa liếc trúng đã suýt ngất. Hắn liên tục gửi cả đống sticker biểu cảm, spam liên tục để đẩy tấm ảnh đó ra khỏi khung màn hình.

Kim Sạn: 「Làm ơn đi, tôi chỉ là một luật sư thương mại thôi, cái nhóm kiểu này thật sự không cần thiết phải kéo tôi vào đâu, không cho các người được ý kiến gì đâu.」 

Queen: 「Chuyến này anh cũng đi theo mà, biết địch biết ta lúc nào cũng có lợi.」 

Toang rồi, Kim Sạn vốn dĩ ôm chí lớn định bụng lấy thực chiến thay luyện tập, giờ thì muốn cuốn gói đi về nhà cho rồi.

Kim Sạn gửi tin nhắn: 「Đối thủ cỡ này… sao tôi thấy đội hình tạm bợ của chúng ta giống đi nộp mạng hơn vậy?】

Gửi xong, hắn quay sang nhìn Giang Hàng, phát hiện cơ hàm Giang Hàng đang bạnh ra, trông cũng có vẻ không được bình tĩnh cho lắm. 

Tim Kim Sạn thịch một tiếng. Không phải chứ? Giang Hàng cũng thấy áp lực?

Nhưng nghĩ lại, hắn lập tức gạt ý nghĩ đó đi. Không, có thể Giang Hàng vừa nghĩ tới chuyện gì khác.

Ví dụ như ở vòng đời trước, Hạ Tùng La rốt cuộc chết như thế nào?

Kim Sạn lại nhìn hai người ở hàng ghế sau.

Cái nhóm này của họ nhìn qua thì có vẻ mạnh, bốn người mà có tới ba Khách thuộc các hệ khác nhau trong Thập Nhị Khách: Thích Khách, Môn Khách và Tín Khách. 

Vấn đề là, Thích Khách thì mới thức tỉnh, Môn Khách vừa xuất sơn, còn hắn – một Tín Khách nửa mùa.

Cuối cùng vẫn phải trông cậy vào Giang Hàng, một người bình thường, gánh tạ cứu ba cái hố này. Chưa kể, Giang Hàng còn bị bọn họ níu chân.

Nếu chỉ có một mình anh, lúc này hoàn toàn có thể dỡ chiếc KTM phía sau xuống, chạy thẳng tới khu mỏ. Chẳng ai cản nổi.

Thế mà giờ anh lại bị kẹt ở cái trạm dừng này cùng bọn họ. Đến lúc thật sự giao chiến với Mirror, khéo họ còn thành gánh nặng của anh.

Kim Sạn mở khung chat riêng với Giang Hàng.

Kim Sạn: 「Cân nhắc chút đi.」 

Giang Hàng: 「Cân nhắc cái gì?」 

Kim Sạn: 「Nói chuyện bức thư cho Tiểu Hạ biết đi, giống như Queen nói đó, biết địch biết ta lúc nào cũng có lợi.」 

Kim Sạn gõ chữ như bay: 「Hạ Chính Thần không nói cho Tiểu Hạ vài chuyện vì nghĩ mình đủ sức chống trời, muốn con gái vô lo vô nghĩ. Nhưng người tính không bằng trời tính, sau khi ông ấy chết, anh xem Tiểu Hạ sa cơ lỡ vận đến mức nào? Phải đi theo cái gã tóc vàng như anh sống trong nhà xưởng đó thôi.」   

Chưa đợi Giang Hàng đọc xong, hắn đã vội thu hồi.

Rồi sửa lại đoạn sau: 「Hạ Chính Thần không nói cho Tiểu Hạ vài chuyện vì nghĩ mình đủ sức chống trời, muốn con gái vô lo vô nghĩ. Nhưng người tính không bằng trời tính, sống ở đời đừng tự đánh giá mình quá cao.」   

Kim Sạn: 「Tôi biết giờ bắt anh thú nhận lá thư do là chính anh viết, rằng anh tự sát chết theo Tiểu Hạ rồi quay lại cứu em ấy thì mất mặt lắm. Nhưng thể diện quan trọng hay vợ tương lai quan trọng, anh tự so sánh đi.」 

Kim Sạn: 「Hoặc anh gật đầu một cái, tôi nói dùm cho. Anh nhìn em ấy đi, đến giờ vẫn còn ngồi lăn tăn chuyện mình là Thích Khách.」

Giang Hàng hơi ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu. Điện thoại vẫn tiếp tục rung. 

Kim Sạn: 「Anh từng nghĩ chưa, lỡ lần này không cứu được Hạ Chính Thần, sau này Tiểu Hạ biết mình đã sống lại một lần mà vẫn không cố hết sức cứu ba, em ấy có trách anh không?」 

Kim Sạn: 「Trách anh còn đỡ, lỡ Tiểu Hạ tự trách bản thân thì sao? Cảm giác tự trách thế nào, anh rõ hơn ai hết mà đúng không?」 

Đến đây là đủ rồi, nói thêm nữa sẽ quá nặng.

Kim Sạn tắt màn hình, đặt điện thoại lên bệ điều khiển trung tâm, cầm Ống Thư cùng chiếc đế lên tiếp tục nghiên cứu xem biến chúng thành vũ khí kiểu gì.

Nước đến chân mới nhảy… thì ít nhất cũng đã chịu nhảy.

Giang Hàng lặng lẽ tắt điện thoại, nhét đại vào túi quần. Anh chậm rãi tựa hẳn lưng vào ghế, khép mắt lần nữa.

Từ lúc bị kẹt ở đây, anh cứ luôn nhắm mắt dưỡng thần như vậy. 

Thật ra anh đang cố ý thả lỏng ý thức để cảm nhận mặt đồng hồ cơ khổng lồ luôn lơ lửng trong tâm trí mình. 

Ngoài tiếng kim đồng hồ tích tắc chuyển động, điều anh muốn nghe nhất là giọng nói từng không ngừng dụ dỗ mình kia.

Đó đều là những mảnh ký ức từ “kiếp trước” đã bị phong ấn. Không mở được Ống Thư, anh chỉ còn biết hy vọng những mảnh ký ức ấy sẽ cho mình vài gợi ý.

Đáng tiếc khi càng cố lắng nghe, mọi thứ càng im lặng.

Giang Hàng bực đến phát cáu. Cuộc sống vốn có của anh đã bị đảo lộn hoàn toàn, trong đầu chỉ còn duy nhất một câu hỏi: “Tại sao tôi cứ phải đi cứu một người xa lạ như Hạ Chính Thần chứ, mau ra đây cho tôi một lý do đi!” 

Cứu không được còn có khả năng bị Hạ Tùng La oán trách, dựa vào cái gì chứ? Hiện tại bọn họ rốt cuộc có quan hệ gì? 

Giang Hàng đột ngột mở bừng mắt, quay đầu nhìn Hạ Tùng La: “Mặc áo khoác vào, đeo khẩu trang, xuống xe.”

Hạ Tùng La ngẩn ra một lúc mới thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn, thấy anh đã đẩy cửa xuống xe. 

Cô hơi hoang mang, anh lại không gọi tên nên cô chẳng biết anh đang nói chuyện với ai. 

Cũng may sau khi xuống xe, anh đi vòng một vòng tới bên ngoài cửa kính của cô, gõ gõ đốt ngón tay vào cửa sổ. Hạ Tùng La bấy giờ mới quấn chặt áo khoác, móc chiếc khẩu trang chống rét trong túi ra đeo vào rồi xuống xe. 

Giang Hàng đứng cách vài bước, vành mũ lưỡi trai kéo rất thấp. Trời đã tối, bão tuyết lại cản trở tầm nhìn nên không rõ biểu cảm của anh ra sao. 

Hạ Tùng La vừa định đi tới thì Giang Hàng đã xoay người, bước thẳng vào khu cửa hàng trong trạm dừng.

Mặt đường đóng băng trơn trượt vô cùng, Hạ Tùng La không đuổi kịp bước chân anh. 

Hạ Tùng La đành đứng lại, gọi lớn: “Anh đợi tôi chút coi, kêu tôi ra ngoài rồi đi nhanh vậy làm chi? “

Giang Hàng dừng chân, đứng yên đợi cô.

Hạ Tùng La đi từng bước loạng choạng tới bên cạnh anh, nhấc nhấc chân mình lên: “Đôi bốt này tôi mua trên mạng, hôm nay mới mang lần đầu. Đẹp thì đẹp thiệt nhưng bám đất dở quá. Giờ làm sao đây?”

Thật ra ý cô muốn hỏi dọc đường còn cửa hàng nào bán giày không để mua đôi mới. Bằng không nếu cần đánh nhau, đôi bốt không chống trượt này sẽ rất vướng chân vướng tay. 

Giang Hàng cúi xuống nhìn đôi bốt của cô.

Cô mới tới nhà anh ở chưa được mấy ngày mà tủ giày đã bị nhét thêm hơn chục đôi bốt mùa đông kiểu dáng na ná nhau. Trong mắt anh chẳng có gì khác biệt nên không nhìn ra có phải đi lần đầu hay không. Toàn bộ chúng đều là bốt thời trang, không có đôi nào là đồ chuyên dụng dã ngoại, độ bám đều rất tệ. 

Xung quanh không có người, độ nguy hiểm tương đối thấp, Giang Hàng dặn dò cô: “Cô cứ đứng đây trước đi, đừng chạy lung tung.” 

Nói xong anh quay lại xe.

Hạ Tùng La đứng nguyên tại chỗ, cô lấy điện thoại ra gọi vào số của ba. Nghe thấy câu thông báo quen thuộc “Thuê bao quý khách vừa gọi nằm ngoài vùng phủ sóng”, cô mới cất đi. 

Suốt dọc đường, cô đã gọi cả trăm cuộc. Không ngờ có một ngày, mấy chữ “nằm ngoài vùng phủ sóng” lại khiến người ta thấy an lòng. Nó chứng tỏ ba chưa quay về vùng có tín hiệu.

Tô Ánh Đường cũng rất chu đáo, chốc chốc lại nhắn tin cho cô biết dấu hiệu sinh tồn của Tề Độ vẫn ổn định, khả năng cao còn chưa xảy ra giao tranh. Họ chỉ đang bị giữ chân, không cần quá lo.

Hạ Tùng La nhìn lại phía Giang Hàng, thấy anh kéo cửa ghế lái ra, lôi chiếc ba lô hành quân của mình xuống. Rồi lục trong đó ra hai… cuộn cao su màu đen, sau đó tiện tay ném ba lô trở lại xe, cầm đồ đi về phía cô.

Đến gần rồi Hạ Tùng La mới nhìn rõ thứ anh cầm trong tay là cái gì, là một đôi băng gai đi tuyết đơn giản chống trơn trượt. Kết cấu rất đơn giản, một vòng cao su có độ đàn hồi cao, phía dưới khảm mười mấy chiếc đinh thép nhỏ. 

Hạ Tùng La thầm nghĩ quả nhiên vẫn là “dân bản xứ”, đồ nghề lúc nào cũng chuẩn bị đầy đủ.

Cô định đưa tay ra nhận rồi nói một tiếng cảm ơn. Ai ngờ Giang Hàng đi thẳng tới trước mặt cô, quỳ xuống một gối, một tay giũ đôi băng gai ra, tay kia nắm lấy cổ chân cô, nhấc nhẹ lên.

Hạ Tùng La bị bất ngờ, loạng choạng suýt ngã, vội đưa tay vịn lên vai anh để giữ thăng bằng.

Cô khựng lại.

Nhìn xuống mái đầu đang cúi trước mặt mình, cảm giác hoang mang đè nặng từ lúc ba mất tích bỗng dịu đi rất nhiều.

Ba biến mất, cô cứ như dây tùng la tạm thời mất đi cây thông để bám vào, bị rơi rụng xuống đất, không biết bấu víu vào đâu.

Nhưng lúc Giang Hàng quỳ xuống trước mặt, cô lại có cảm giác dây tùng la ấy được nâng lên lần nữa.

Cho nên, cô nên tin tưởng anh, anh sẽ dốc lòng giúp cô cứu ba mà, đúng không? 

Đến khi cảm nhận sức nặng cơ thể cô tựa lên vai mình, Giang Hàng mới giật mình tỉnh táo.

Lại nữa. 

Anh lại hành động “theo bản năng” nữa rồi. 

Phải từng mang băng gai giúp cô bao nhiêu lần mới hình thành sự thuần thục tới mức này?

Hóa ra ngay cả khi sống ở Tân Cương một thời gian dài, cô vẫn khăng khăng đi loại bốt thời trang không thực dụng này sao?

Anh thật sự bó tay với cô luôn rồi?

Đã làm tới đây rồi, Giang Hàng chỉ đành bấm bụng tiếp tục. Anh tròng một vòng cao su vào mũi bốt của cô, rồi kéo các chuỗi đinh xích đan chéo qua đế giày. 

Cạch! Khóa chặt phần gót. 

“Dậm chân đi thử xem.” Giọng anh vẫn bình thản như cũ.

Tay Hạ Tùng La vẫn vịn trên vai anh, chân hạ xuống đất, dậm thử vài cái trên mặt đường đóng băng trơn trượt. Đinh thép bám đường rất chắc chắn, lại còn đặc biệt nhẹ nhàng.

“Dùng tốt thật đó, anh mua ở đâu vậy?”

Trước đây đi trượt tuyết, cô từng mua đủ loại băng gai khác nhau nhưng chẳng cái nào ra hồn.

Giang Hàng không trả lời, nắm lấy cổ chân còn lại của cô, định mang nốt chiếc thứ hai.

Đúng lúc ấy Hạ Tùng La sực nhớ ra, loại băng gai này có chia size đúng không nhỉ? 

Dáng người cô không tính là thấp nhưng bàn chân lại hơi nhỏ. Mà đôi băng gai này nhìn cái là biết size nhỏ rồi. Dù cao su có độ đàn hồi thì cũng không cách nào tròng vừa vào bốt của anh được. Chưa kể anh đang đi bốt dã ngoại, bản thân nó đã chống trượt rất tốt rồi, căn bản không cần tới thứ này. 

Cô hỏi thẳng tưng: “Đừng nói đôi này anh mua riêng cho tôi nha?”

Động tác kéo dây đinh của Giang Hàng khựng lại.

Chưa kịp lên tiếng, Hạ Tùng La đã nói tiếp: “Nhìn cỡ là biết dành cho tôi rồi.”

Giang Hàng không ngẩng đầu, tiếp tục chỉnh dây, giọng vẫn đều đều: “Ừ. Mua cho cô.”

Hạ Tùng La chẳng thấy bất ngờ. Đây cũng đâu phải lần đầu cô phát hiện anh cực kỳ chu đáo, rất biết chăm sóc người khác.

Bây giờ mọi chuyện đều phải nhờ anh, cô tự nhủ phải nói ngọt thêm chút, khen nhiều hơn chút. Dù sao những gì cô nói đều là sự thật, không có chút giả trân nào. 

“Anh đúng là…”

Mới mở miệng đã bị Giang Hàng lạnh lùng cắt ngang: “Tôi nhìn đống giày hoa hòe hoa sói của cô không có lấy đôi nào ra hồn, đoán sớm muộn cũng có ngày này. Đi đứng chậm chạp bắt tôi đợi, té cái lại bắt tôi cõng. Tôi buộc phải lo trước tính sau thôi.”

Vừa dứt lời, cạch! chiếc khóa cuối cùng cũng cài xong.

Giang Hàng đang định đứng dậy thì nghe cô hỏi từ phía trên: “Cho nên nếu tôi thật sự té, muốn anh cõng thì anh sẽ cõng. Ý anh là vậy, đúng không?”

— —

HẾT CHƯƠNG 58

https://vymiu.com/quy-tac-quan-sat-chim-bo-cau/

Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad


0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx