Chương 52 - Minh ước
Uống ɱáu ăn thề
Vừa thấy dòng chữ đó, Thẩm Duy Tự cuống quýt nói "xin lỗi" với Giang Hàng rồi vội vàng rụt điện thoại lại, nhấn nút nghe.
Ban đầu Giang Hàng liếc thấy tên hiển thị cuộc gọi cũng không để ý lắm. Thế nhưng thính lực của anh nhạy bén hơn người, Thẩm Duy Tự lại đứng rất gần, anh mơ hồ nghe thấy giọng nói của Hạ Tùng La truyền ra từ ống nghe:
"Đúng rồi, chính là chỗ này đó. Đi tiếp về phía trước, bước lên bậc thềm rồi đi tới trước cửa cuốn."
Giang Hàng lập tức ngẩng đầu, cách một lớp kính xe chằm chằm nhìn theo bóng lưng của Thẩm Duy Tự.
Cậu cầm điện thoại, làm theo chỉ dẫn của Hạ Tùng La, bước lên bậc thềm rồi tới trước cửa cuốn.
Giọng cô tiếp tục vang lên: "Cửa không khóa. Bên dưới có tay nắm, kéo lên. Kéo một nửa thôi, vừa đủ để khom lưng chui vào là được. Hôm nay mắt tôi rất sợ ánh sáng."
"Mắt sợ ánh sáng?" Thẩm Duy Tự nghe vậy, dừng động tác cúi xuống kéo cửa.
"Cậu vào trước rồi nói."
