Chương 47 - Bản chất
Thiếu gia nhà họ Giang
Không thể nào!
Giang Hàng chắc chắn, anh chỉ có thể đi về phía trước. Tuyệt đối không quay đầu, Càng không thể tha thứ cho con người ngày trước.
Hơn chục nhát dao ấy, nhát nào cũng ðâ-m vào người ba mẹ anh. Anh lấy tư cách gì để thay họ tha thứ?
Đời này, cho đến ngày nhắm mắt, anh cũng không thể tha thứ!
Lùi lại vạn bước… Cho dù thật sự có ngày anh hòa giải được với chính mình, thì mười lăm năm đau đớn ấy chẳng lẽ cứ vậy bị xóa sạch, không để lại dù chỉ một dấu vết?
Làm sao anh có thể giống như chưa từng trải qua quãng đời còn dài và khắc cốt ghi tâm hơn ấy, rồi hoàn toàn trở về con người ngày xưa?
Tuyệt đối không thể.
Giang Hàng nhìn chằm chằm "anh ta" trên màn hình lớn.
Con người trong màn hình… Chắc chắn chưa từng trải qua cảnh tan cửa nát nhà năm mười một tuổi như anh.
