CHƯƠNG 113
Lưu ý: Bản truyện này chỉ được edit thô bằng ChatGPT, dựa trên bản convert từ wikidich, với mục đích chính là thõa mãn cơn ghiền truyện của ad. Mình cũng không có thời gian đọc nên quăng lên đây để nhờ chức năng “Listen to this page” của Google đọc cho mình nghe trong lúc làm việc nhà hay nấu ăn. Mong mọi người bỏ qua các lỗi về xưng hô, dùng từ, câu cú, ngữ pháp… Khi có thêm thời gian, mình sẽ quay lại chỉnh sửa để bản truyện được hoàn chỉnh và mượt mà hơn.
Khương Ngôn Ý chậm rãi nói:
“Kiêm Gia, cuộn da dê này giao cho quan phủ xử lý, ngươi thấy sao?”
Hoắc Kiêm Gia gật đầu:
“Thứ này rơi vào tay kẻ khác rất dễ sinh họa, giao cho quan phủ là ổn thỏa nhất.”
Nàng sờ vào chuôi đại đao sau lưng, ánh mắt sắc bén như một con sói non:
“Ta chỉ có một yêu cầu. Nếu bắt được đám người giết cha ta, trong đó có một nữ du y, ta muốn tự tay chém đầu ả.”
“Nữ du y?”
Tay Khương Ngôn Ý đang cầm cuộn da dê khẽ khựng lại.
Mái tóc trước trán của Hoắc Kiêm Gia rũ xuống che nửa ánh mắt, chỉ thấy khóe môi mím chặt đến trắng bệch, toát ra vẻ quật cường cố chấp:
“Ả ta giỏi dùng mê hương và khói mê. Cha ta chính là trúng kế của ả!”
Khương Ngôn Ý lập tức hỏi:
“Nữ du y mà ngươi nói, dáng người và tướng mạo thế nào?”
Hoắc Kiêm Gia dùng tay ước lượng:
“Là một phụ nhân gần năm mươi tuổi, thấp hơn chủ nhân nửa cái đầu, dáng người tầm trung, cao cỡ này.”
Những gì Hoắc Kiêm Gia miêu tả hoàn toàn trùng khớp với nữ du y mà Khương Ngôn Ý từng gặp trước đó. Hơn nữa, vừa rồi nàng còn nghe Hình Nghiêu nói rằng ở hẻm Tỳ Bà có người nhân lúc hỗn loạn phóng hỏa, tạo ra lượng lớn khói mê.
Trước đây ở chợ, nàng cũng từng thấy nữ du y đó mua không ít dược liệu…
