Lãm Phương Hoa – Chương 24
Chàng đâu có sợ y! Lần nào đụng mặt, chàng đều cố ý che chắn cho ta, chàng tưởng ta không biết sao? Hồi nãy chàng không lên tiếng, chắc chắn là vì có lý do.
Chàng đâu có sợ y! Lần nào đụng mặt, chàng đều cố ý che chắn cho ta, chàng tưởng ta không biết sao? Hồi nãy chàng không lên tiếng, chắc chắn là vì có lý do.
Tạ Lãm giật bắn khi cảm thấy làn hương thơm ngát nóng bỏng phả vào mặt, khí nóng vọt lên đầu khiến hắn không thở nổi. Phùng Gia Ấu đang ôm vai co ro nép sát vào ngực hắn.
Tầm mắt hạ xuống, lại thấy nàng chỉ mặc áo ngủ mỏng manh, thứ không nên thấy liếc mắt một cái đã thấy. Hắn lập tức quay người đóng cửa phòng đang mở rộng.
Tối nay Phùng Gia Ấu nhất định không được vào nhà lao, nàng phải ở trong phòng. Tạ Lãm nhanh chân đuổi theo, bắt lấy cổ tay nàng nắm chặt, ngăn nàng đi gặp Thôi thiếu khanh: “Nàng không thể đi.”
Hắn còn là người ân oán phân minh, rất có tinh thần trượng nghĩa. Nghe nói hắn từng hỏi xin một chén nước của một gia đình sống trong sa mạc, sau này cả nhà đó bị bọn cướp ngựa giết hại. Lúc biết được, hắn đơn thương độc mã đuổi theo vào trăm dặm, hạ đao trảm sạch toán cướp hơn trăm người đó,
Tạ Lãm hối hận. Nếu hắn cúi đầu trước cha mình, hẳn đã hỏi được chân tướng của kho lương Điền Trung năm xưa rồi. Có đâu ương bướng chạy đến kinh thành để chịu tội như này.
Đang bận rộn ở tiền viện, Phùng Gia Ấu nghe nói có vị đồng hương của Tạ Lãm từ Đất Thục đến thăm thì vô cùng tò mò. Lúc trước nàng đã hỏi Tạ Lãm có mời ai ở Thục đến dự không, đường xa nên cần phát thiệp sớm, hắn đáp ngay không có.
Phùng Gia Ấu đổ hết lỗi lên mấy tên cao thủ kia xong, thấy Tạ Lãm quả nhiên không còn tâm sự nặng nề như trước nữa thì thở phào. Xe ngựa chợt lắc mạnh, nàng theo quán tính ngã đụng vào người hắn.
Tạ Lãm nín thở, chợt nghĩ đến mấy đồng lương còm cõi kia của mình. Kinh thành dễ kiếm tiền thế sao, bản lĩnh như mấy người đó cũng nhẹ nhàng gom được mấy ngàn lượng? Mà hắn đích thân bảo vệ sát bên Phùng Gia Ấu lại không có đồng nào, còn mất luôn miêu đao gia truyền?
Rất có thể Thẩm Thời Hành nói không sai, cha nàng và Thẩm Khâu năm xưa từng là bạn thân. Mười mấy hai mươi năm đã trôi qua, cảnh còn người mất. Thẩm Khâu bò được đến vị trí hiện giờ, lương tâm chẳng biết còn sót lại bao nhiêu chứ nói gì đến tình nghĩa ngày xưa.