Q2 CHƯƠNG 017 - Chuyện nhà, tình cờ gặp gỡ
— Ngươi biết chuyện này? — Nguyên tướng quốc kinh ngạc hỏi.
— Anh Duệ đã nói với con lý do vào Mỹ Nhân Tư, nhưng đó là chuyện riêng của hắn, con không tiện nói ra. — Nguyên Tu cúi đầu đáp.
Mộ Thanh đến Thịnh Kinh là để truy tìm hung thủ báo thù cho cha, kẻ thù giết cha nàng vẫn chưa tra ra, chuyện này đương nhiên không thể nói. Hơn nữa, cái tên Chu Nhị Đản là do nàng mạo danh, Mộ Thanh lại là nữ nhi, trong đó có nhiều điều không thể tiết lộ.
— Ngươi! — Nguyên tướng quốc giận dữ, quát — Một tướng quân cấp thấp thôi, cũng đáng cho ngươi cũng giữ bí mật giúp sao?
— Đáng!
Nguyên Tu ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nguyên tướng quốc, từng lời như đinh sắt
— Cha, Anh Duệ đã cứu mạng con! Một lần ở ngoài đại trướng của vương bộ tộc Địch, nếu không nhờ hắn phát hiện ra cung thủ mai phục sau trướng, con đã bị hàng ngàn mũi tên xuyên thủng người! Một lần khác trong hố cát lún, nếu không nhờ hắn biết cách thoát thân, con đã bị chôn vùi trong cát! Trước điện chính của cung điện dưới lòng đất, hắn nhìn thấu cơ quan, cứu tất cả khỏi cảnh bị thiêu sống bởi lửa và dầu hỏa! Trong đường hầm, chính hắn đã rút tên chữa thương cho con. Ở ngã ba đường, điện tròn của cung điện dưới lòng đất, tất cả đều nhờ hắn chỉ ra đường đi. Nếu không có hắn, cả đời này cha sẽ không bao giờ gặp lại con nữa.
— Ngu xuẩn! Ta thực sự nghi ngờ, không hiểu ngươi đã chiến thắng trăm trận chiến ở biên cương như thế nào? Thân là đại tướng quân, ngày ngày bày mưu tính kế, mà lại nhìn người nông cạn như vậy, không nhận ra hiểm nguy trong lòng người!
Nguyên tướng quốc không bị lay động, ngược lại còn mắng Nguyên Tu:
— Lăng mộ của Đại đế Xiêm La với cơ quan tinh vi như vậy, một kẻ thô thiển quê mùa sao có thể biết cách phá giải?
— Chỉ trên triều đình mới có lòng người hiểm ác, biên cương chỉ toàn những anh hùng chân thật. — Nguyên Tu trầm giọng, phản bác.
Nguyên tướng quốc tức giận, liên tục quát:
— Nghịch tử! Nghịch tử! Ngươi thực sự bất mãn với chuyện nghị hòa sao?
“Chỉ trên triều đình mới có lòng người hiểm ác”?
Nguyên gia đã nắm giữ triều chính bao nhiêu năm nay, câu này thay vì nói là mắng các quan trong triều, thì chẳng phải hắn đang mắng cha mình sao!
Hiểu con không ai bằng cha, Nguyên tướng quốc biết rằng Nguyên Tu không chỉ bất mãn với chuyện nghị hòa, mà còn bất mãn với những việc mà Nguyên gia đã mưu cầu suốt những năm qua.
— Quỳ xuống!
Nguyên tướng quốc giận dữ quát lớn. Nguyên Tu liền giũ áo, quỳ xuống, chiến giáp chưa cởi ra, va chạm mạnh xuống đất, tiếng kim khí âm vang, thể hiện rõ một tinh thần bất khuất!
Nguyên tướng quốc nhìn thấy cảnh đó, lửa giận trong mắt bùng cháy. Ông bước nhanh ra khỏi thư phòng, ra lệnh:
— Đi thỉnh gia pháp đến!
Quản gia Đào Bá giật mình, không dám chống lại nhưng vẫn hỏi:
— Tướng gia, gia pháp đang được đặt ở từ đường thờ tổ tiên, nếu muốn thi hành gia pháp thì nên đến từ đường...
— Thằng con bất hiếu này không xứng nhìn mặt tổ tiên!
Nguyên tướng quốc ngắt lời Đào Bá, tay áo vung lên, cơn giận như cơn gió quét qua mặt Đào Bá.
Đào Bá cúi đầu, lui bước ra ngoài thư phòng. Ông quay ra sân, nói với người hầu:
— Mau đi báo phu nhân!
Người hầu lập tức chạy vội vàng.
Lúc đó, Hoa thị vừa mới trở về phòng, chưa kịp uống hết một tách trà, nghe tin liền kinh hãi, tách trà rơi xuống đất vỡ tan. Được bà tử đỡ, bà vội vàng đi ra ngoài.
Nhưng thư phòng của Nguyên gia là nơi quan trọng, Hoa thị không thể vào, chỉ có thể đứng ngoài sân mà gấp gáp hỏi:
— Tướng gia vì sao lại phạt Tu nhi, đến nỗi phải dùng gia pháp?
Cửa thư phòng đóng kín, không thể nghe rõ âm thanh bên trong.
Nguyên Tu vẫn quỳ, thấy cha cầm gia pháp trở về, liền cười, rồi nhanh chóng cởi giáp, gỡ áo choàng, thoải mái ném xuống đất!
Giữa tiết trời đông giá lạnh, dưới cửa sổ có lò than đỏ rực, Nguyên Tu cởi trần, trong ánh sáng lờ mờ của thư phòng, ánh than chiếu lên những vết sẹo sâu cạn đan xen trên lưng và bụng chàng, tạo nên hình ảnh đầy đáng sợ trong căn phòng trang hoàng lộng lẫy.
Ngoài cửa, gió rít như sóng vỗ, tựa như cảnh tượng chiến trường mờ ảo, tiếng vó ngựa vang vọng trong cơn gió lạnh.
Nguyên tướng quốc nắm chặt roi da, nhìn chằm chằm vào những vết sẹo mới cũ trên lưng Nguyên Tu, trong ánh mắt hiện lên đau đớn. Nhưng thấy Nguyên Tu quỳ thẳng người, không hề sợ hãi, trên môi còn nở nụ cười, nụ cười đó như một lưỡi dao đâm vào mắt ông. Ông vung roi, mạnh nương quất xuống!
Chát!
Roi vừa quất xuống, trên lưng Nguyên Tu lập tức hằn lên một vết sẹo đỏ thẫm.
Bàn tay Nguyên tướng quốc run rẩy, giọng nói đầy phẫn nộ:
— Roi này, là thay tổ tiên đánh ngươi! Để ngươi nhớ rằng, Nguyên gia chúng ta là khai quốc công thần, đã từng có ba hoàng hậu, năm tể tướng, đời đời trung liệt!
Tiếng trách mắng của Nguyên tướng quốc vang vọng ra ngoài qua cửa sổ và sân thư phòng, nhưng Hoa thị nghe không rõ, chỉ nghe được tiếng roi như sấm vang, khiến bà đau nhói trong lòng, lo lắng kêu lên:
— Tướng gia!
Chát!
Tiếng roi lại vang lên, trên lưng Nguyên Tu lại có thêm một vết máu.
— Roi này, là thay ông nội ngươi đánh ngươi! Ông nội ngươi khi xưa ở nhà nhàn rỗi, vốn không tham gia vào triều chính, ngươi có nhớ ông ấy vì sao lại quay về triều đình không?"
Chát!
Roi tiếp tục rơi, máu trên lưng Nguyên Tu lại trộn lẫn vào những vết thương từng in dấu trên chiến trường.
— Roi này, là thay cô ngươi đánh ngươi! Ngươi còn nhớ cô ngươi vì sao vào cung, rồi vì sao bị đày vào lãnh cung không?
Chát!
— Roi này, là cha đánh ngươi! Để ngươi nhớ rằng, những việc Nguyên gia làm trong bao năm qua là vì điều gì!
Bốn roi, Nguyên Tu không hề rên rỉ lấy một tiếng, nhưng Nguyên tướng quốc thì thở hổn hển vì giận dữ.
— Những năm qua ngươi ở biên cương tự do tự tại, quên mất vinh nhục của gia môn! Hôm nay cha phải đánh thức ngươi!
Nguyên tướng quốc cầm roi chỉ vào Nguyên Tu, không hề nhìn đến lưng chàng đang chảy máu.
Ngoài sân, Hoa thị không thể chịu đựng thêm, đẩy đám hộ vệ mà xông vào.
Hộ vệ vội ngăn lại:
— Phu nhân không thể vào! Thư phòng là nơi trọng yếu!
Hoa thị nghiêm giọng quát lớn:
— Tránh ra! Bản quận chúa hôm nay nhất định phải vào. Nếu các ngươi cho rằng đây là hành vi xông vào trọng địa của tướng phủ, thì hãy rút kiếm giết ta ngay đi!
Các hộ vệ tự nhiên không dám rút kiếm giết bà. Trong lúc họ lưỡng lự, Hoa thị đã đẩy bọn họ ra và xông vào sân. Bà tử, nha hoàn và mọi người đều không dám theo vào, chỉ đứng đợi ngoài sân, nhìn Hoa thị mở cửa bước vào thư phòng.
— Con ta!
Hoa thị vừa vào thư phòng đã thấy Nguyên tướng quốc đang giơ roi chỉ vào Nguyên Tu, còn trên lưng Nguyên Tu đầy máu. Bà lập tức thấy trời đất như tối sầm lại, đứng không vững, phải trấn tĩnh một lúc rồi chạy đến che chắn cho Nguyên Tu.
Bà ngẩng đầu nhìn Nguyên tướng quốc, tức giận hỏi:
— Tướng gia, chuyện gì xảy ra mà lại phải đánh phạt Tu nhi, còn dùng cả gia pháp vào ngày đầu nó mới trở về nhà, lại đúng vào dịp lễ thế này?
Nguyên tướng quốc không trách Hoa thị đã tự tiện xông vào thư phòng, chỉ tay vào Nguyên Tu nói:
— Bà hỏi tên nghịch tử này đi!
— Con không có lỗi. —Nguyên Tu đáp.
— Ngươi!
Nguyên tướng quốc giận run người, giơ roi định quất tiếp, nhưng Hoa thị che chắn trước Nguyên Tu, không nhường nửa bước.
— Lấy thân vì nước, không cầu phú quý, cha có còn nhớ tám chữ này không? — Nguyên Tu ngẩng đầu hỏi.
Nguyên tướng quốc sững sờ, roi đang giơ lên bỗng khựng lại giữa không trung. Con cháu Nguyên gia, có ai lại không nhớ rõ tám chữ này?
— Đây là lời của tổ tiên, là gia huấn của Nguyên gia! Nếu con không nhớ nhầm, trong đó hình như không có bốn chữ vinh nhục gia môn.
Nguyên Tu nhìn cha, giữa lông mày hiện lên vẻ chính trực:
— Biên cương tuy tự do tự tại, nhưng đánh giặc cũng thật sảng khoái! Những năm qua con không muốn về nhà, thực sự có chút mong muốn được thoải mái, đó là tội bất hiếu của con, cha muốn phạt, con chấp nhận! Nhưng mười năm qua, con chưa từng làm nhục gia phong Nguyên gia, xứng đáng với quốc gia, xứng đáng với tổ tiên!
Ngụ ý rằng, kẻ không tuân theo gia huấn, làm nhục gia phong chính là ông, người làm cha này sao?
Hoa thị cũng bị lời của Nguyên Tu làm cho sửng sốt, vội vàng nhặt áo khoác lên, khoác cho hắn, nói:
— Cha con đang trong cơn giận, con hãy nhún nhường một chút có được không? Cần gì phải chịu trận gia pháp này? Hai cha con các người, thật sự giống hệt như trước đây, bao nhiêu năm không gặp, mà vừa gặp đã thành ra thế này, các người không nhìn xem hôm nay là ngày gì à? Cố tình làm ta không thể yên ổn mà đón năm mới phải không?
Cả hai cha con nghe bà nói đều im lặng.
— Mau xin lỗi cha con đi! — Hoa thị bảo.
Nguyên tướng quốc nhìn Nguyên Tu, hừ lạnh một tiếng, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi.
Tiên đế đã băng hà, nhưng nhà họ Bộ vẫn còn người sống!
Nguyên tướng quốc đang định buột miệng nói ra, nhưng liền thấy Hoa thị từ phía sau Nguyên Tu ngẩng đầu lên, mắt sắc như dao đưa ánh nhìn dữ dội về phía ông, ra hiệu không nên nói.
Nguyên tướng quốc nuốt lại lời nói, trong khi Hoa thị đỡ Nguyên Tu dậy, rồi quay ra ngoài nói:
— Nhanh chuẩn bị cao cầm máu và bạch dược!
Nguyên Tu mặc lại áo, mang theo giáp trụ, bước tới cửa thì dừng chân, không quay đầu lại, chỉ nói:
— Còn một chuyện cha quên mất, tổ tiên ta theo Cao Tổ hoàng đế giành lấy giang sơn Đại Hưng, vốn cũng xuất thân từ dân dã. Kẻ thất phu nơi thôn quê chưa chắc đã không có tài, con cho rằng, người tài thường xuất từ chốn dân dã.
Dứt lời, Nguyên Tu rời khỏi thư phòng. Bên ngoài, bọn gia đinh và nha hoàn đều đã đi chuẩn bị thuốc, Hoa thị cùng bà tử theo sau, dẫn Nguyên Tu về phòng bôi thuốc. Chỉ còn lại Nguyên tướng quốc đứng lặng trước cửa sổ thư phòng, sắc mặt tối sầm không rõ cảm xúc.
***
Mộ Thanh mới đến Thịnh Kinh, tuy cảnh trí nơi ngôi nhà mới đẹp đẽ, nhưng nàng lại không quen lắm, may thay trong lầu gác có vài quyển y thư.
Giữa trưa nàng không ngủ được, bèn tìm y thư để đọc, vừa lật qua liền khựng lại, những quyển y thư đa phần là cổ bản, trong đó có vài cuốn quen thuộc vô cùng, nàng đã từng đọc qua ở hành cung Biện Hà.
Bố cục trong ngôi nhà này tỉ mỉ như thế, quả không ngoài dự đoán, chính là vết tích của Bố Tịch Hoan. Chỉ có hắn mới chu đáo đến mức này, biết nàng khi mới vào nhà mới sẽ khó mà ngủ ngon, liền chuẩn bị y thư trên lầu, thậm chí còn nhớ rõ những cuốn sách nàng đã xem qua khi ở hành cung.
Chiều hôm đó, trong phủ ai nấy đều bận rộn với công việc của mình.
Dương thị dẫn theo các con gái đi ghi chép, kiểm kê các vật dụng trong phủ.
Hai cô bé song sinh, nét mặt tương đồng nhưng tính cách khác nhau. Chị cả Thôi Linh nhu mì, đáng yêu, trong khi cô em Thôi Tú thì mộc mạc, chất phác hơn. Hai cô bé đã tám tuổi, đến tuổi cần kiêng dè nên Mộ Thanh có thân binh hầu hạ riêng, còn Dương thị để hai cô bé ở nhà bếp giúp việc, không cho đi lại lung tung trong phủ.
Hàn Kỳ Sơ và Thôi Viễn thì ở đình viện phía sau, luận bàn về mưu lược. Hàn Kỳ Sơ lớn hơn Thôi Viễn mười tuổi, suốt dọc đường đi, Thôi Viễn luôn ngưỡng mộ tài năng của Hàn Kỳ Sơ, bái y làm thầy.
Lưu Hắc Tử và Thạch Đại Hải cầm danh sách mua sắm mà Dương thị giao, đi ra phố. Nguyệt Sát không đi theo, vì hắn là thân binh trưởng, không làm những việc vặt như vậy.
Thế nên, thân binh trưởng không muốn đi làm việc lặt vặt đã đứng gác suốt cả buổi chiều, còn Mộ Thanh ngồi trên gác lầu đọc sách cả buổi.
Đến lúc Nguyên Tu tới, ánh hoàng hôn đã nhuốm đỏ cả bầu trời, phản chiếu xuống mặt hồ, rừng cây và tuyết trắng. Gió từ giữa hồ thổi đến, chàng trai đứng dưới lầu, khoác giáp trụ lộng lẫy, vạt áo dính chút tuyết của sân viện.
Mộ Thanh từ trên lầu nhìn xuống, khẽ nhíu mày, bước ra hỏi:
— Huynh bị thương à?
Mùi cao cầm máu và bạch dược nồng quá!
Nguyên Tu cười khẽ thở dài:
— Cái mũi gì mà thính thế!
— Đừng đánh trống lảng, có phải cha huynh đánh không? — Mộ Thanh dễ dàng nhận ra ý định của Nguyên Tu.
— Không có gì đâu! Chỉ vì chuyện nhà mà cãi nhau vài câu với lão gia, nên bị quất bốn roi. Nhưng vết thương không nặng, so với gậy quân kỷ thì chẳng khác gì gãi ngứa!
Nguyên Tu cười vang. Quả thực vết thương của chàng không nghiêm trọng, chỉ có mẫu thân là hay chuyện bé xé ra to, lo lắng đến mức gần như muốn bôi hết thuốc trong phủ lên người chàng. Nếu không thì làm sao có mùi thuốc nồng nặc thế này!
Mộ Thanh nghe là chuyện nhà, tự biết không tiện hỏi nhiều. Nhìn sắc mặt Nguyên Tu thấy tự nhiên, không xanh xao, xem ra thương thế không nghiêm trọng, nàng mới gật đầu.
Hai người ra khỏi hậu viên, thấy Triệu Lương Nghĩa và những người khác chưa đến, liền biết Nguyên Tu đã tới trước.
— Thời gian còn sớm, ta đến trước để dẫn cô đi xem phủ của ta, tiện biết đường luôn. — Nguyên Tu nói.
Mộ Thanh đồng ý, cùng chàng rời khỏi nhà.
Cấm quân không được vào cung yến, phải đợi ngoài cung, nên khi rời phủ, Mộ Thanh chỉ mang theo Nguyệt Sát.
Phủ của Trấn Quân Hầu nằm ở phía Đông thành, nơi các phủ vương công tụ tập. Phủ rộng bảy dãy, so với ba dãy tinh xảo nhỏ nhắn của Mộ Thanh, phủ của một vị tướng quân tứ phẩm, mặc dù không treo biển nhưng khí thế vẫn không lẫn vào đâu được. Trước cửa có mấy võ tướng đứng gác, một ánh nhìn thoáng qua cũng đã thấy rõ uy nghiêm.
Triệu Lương Nghĩa cùng những người khác ha hả chào Nguyên Tu, đám võ tướng vốn tính tình hào sảng, không ngửi ra mùi thuốc trên người hắn. Cả bọn cưỡi ngựa, cùng nhau tiến về hoàng cung.
Vừa rẽ qua nửa con phố, phía trước từ trong một phủ đệ có hai cỗ xe hoa đắt giá phóng ra, trước cửa phủ có đông quản gia và tiểu tư đứng chờ, mười hai mỹ nữ từ trong phủ bước ra với tiếng cười rộn rã. Người cầm lò sưởi, kẻ ôm tỳ bà, kẻ khác ôm đàn tranh, mặc y phục rực rỡ. Áo mỏng mùa hè trong tiết trời giá lạnh tháng Chạp, tơ lụa mỏng manh không che được thân, những mỹ nhân kiều diễm từng bước đi tới, tạo nên cảnh tượng mĩ miều, say đắm.
Đám võ tướng Tây Bắc quanh năm trấn giữ biên cương, chưa từng thấy lối hành xử phóng túng của con cháu kinh thành, ai nấy ngồi trên ngựa, trố mắt nhìn, miệng há hốc, gió lùa vào không hay.
Triệu Lương Nghĩa hỏi:
— Chỗ này cũng vào cung à?
Từ con đường phía Đông đến cửa cung chỉ mất khoảng một khắc ngựa phi, xe ngựa thì chậm hơn, cả đi cả về tốn chừng nửa canh giờ.
Nửa canh giờ đường đi mà cũng cần đội hình hoành tráng thế này sao?
— Con cháu kinh thành phong lưu như thế đấy. — Nguyên Tu lạnh nhạt nhìn lướt qua tấm biển treo trước cửa phủ, nói — Chúng ta đi nhanh lên.
Mộ Thanh thấy sắc mặt Nguyên Tu có vẻ khác lạ, bèn cũng nhìn qua tấm biển trước phủ. Biển làm bằng gỗ lê, khắc hình rồng uốn lượn, đính ngọc khảm châu, chữ khắc vàng, biển đề bốn chữ lớn – Hằng Thân Vương Phủ!
Hằng Thân Vương?
Ánh mắt Mộ Thanh thoáng trở nên phức tạp.
Đại Hưng hiện tại chỉ có hai vị thân vương, đều là hoàng tử của Tiên Đế, Ngũ Vương Gia và Lục Vương Gia.
Trong hai vị thân vương, Ngũ Vương sức khỏe yếu, thường xuyên nằm trên giường bệnh, còn Lục Vương thì nhu nhược, tham luyến tửu sắc. Nhìn mỹ nữ và xe kiệu lộng lẫy trước cửa phủ này, Hằng Thân Vương hẳn là Lục Vương.
Lục Vương... chính là phụ thân ruột của Bộ Tích Hoan.
Xưa nay, khi hoàng đế đăng cơ, phụ thân đều được tôn làm Thái Thượng Hoàng. Nhưng Hằng Vương vẫn chỉ là thân vương, địa vị lúng túng, sống xa hoa phóng đãng, chẳng trách Nguyên Tu phải né tránh.
Nhưng đã trở về kinh thành, có muốn tránh những vương công quý tộc này cũng khó, không gặp ở yến tiệc trong cung thì cũng sẽ gặp lúc khác. Mộ Thanh cũng có ý muốn gặp Hằng Thân Vương.
Đang nghĩ ngợi,đoàn người vừa hay đi ngang qua cổng phủ, hai nam nhân vận trang phục hoa lệ từ trong phủ bước ra.
Vừa khéo hai bên chạm mặt trước cửa phủ, mắt hai người kia sáng rỡ, người đi trước cười nói:
— Hầu gia!
Mộ Thanh ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, thấy người đó đội mão tím, gương mặt như ngọc, khoác áo choàng làm từ lông cáo đen, dưới mắt hơi thâm, rõ ràng là dáng vẻ của người chìm đắm trong tửu sắc. Lông mày và mắt của người này có đôi phần giống Bộ Tích Hoan. Khóe mắt khi cười hiện nếp nhăn, tuổi chắc đã ngoài bốn mươi, nhưng nhìn qua chỉ như ba mươi, rõ là được chăm sóc rất tốt.
Nguyên Tu bất đắc dĩ phải xuống ngựa, ôm quyền nói:
— Lâu ngày không gặp, Vương Gia vẫn khỏe chứ?
— Đa tạ Hầu gia quan tâm, bản vương năm nào cũng khỏe mạnh. — Hằng Vương cười nói.
— Người ta nói năm mới xuất hành gặp chuyện vui, hôm nay vừa ra khỏi phủ đã gặp Hầu gia, chắc chắn sang năm phụ vương sẽ có hỷ sự. — Nam nhân vận trang phục hoa lệ phía sau Hằng Vương nói thêm.
Người này cũng đội mão tím, gương mặt như ngọc, khoác áo lông cáo đen, mắt mày có phần giống Hằng Vương hơn, nhìn tuổi có lẽ nhỏ hơn Bộ Tích Hoan một chút. Đêm nay cung yến chiêu đãi vương công bá quan, Hằng Thân Vương đưa theo người này vào cung, hẳn là con trai đích tôn.
— Khi ta tòng quân, Thế tử mới chỉ là một thiếu niên, giờ đã trưởng thành rồi, thời gian trôi qua thật nhanh. — Nguyên Tu cười nói, mày mắt tươi sáng, nhưng giọng điệu lại có chút xa cách.
Bộ Tích Trần cười nhẹ:
— Hầu gia đã lâu không về Thịnh Kinh, hôm nay gặp lại sao không bỏ ngựa lên xe, trò chuyện trên đường?
Bộ Tích Trần nhìn thoáng qua xe hoa kiệu, mỹ nữ bên cạnh lập tức quỳ rạp xuống đất, phục tùng đợi lệnh.
Tuyết trước cửa phủ chưa được quét, mỹ nữ mặc y phục mỏng manh quỳ trong tuyết, lưng trắng ngần như ngọc, eo thon như liễu, cổ mềm mại tựa tuyết, càng thêm yếu ớt.
Nguyên Tu liếc nhìn mỹ nữ kia, nụ cười càng nhạt hơn, nói:
— Ta đã quen cưỡi chiến mã, ngồi xe không hợp, e rằng phải phụ lòng ý tốt của Thế tử rồi.
— Ta quên mất, Hầu gia là anh hùng thần tướng, giết địch không sợ, bước lên lưng mỹ nhân chắc là không nỡ.
Bộ Tích Trần nói xong liếc nhìn mỹ nữ kia, nàng liền đứng dậy khỏi tuyết, dọn đến một chiếc ghế kiệu bằng gỗ hoa lê.
Ghế đặt xong, nhưng Nguyên Tu không thèm liếc nhìn, chỉ nói:
— Thế tử hiểu lầm rồi, bản hầu thật sự không ngồi được xe.
— Ồ? Vì sao lại không thể ngồi?
— Ta say xe!
— ……
Bộ Tích Trần sững sờ, Nguyên Tu cười lớn, nhảy lên ngựa, ôm quyền nói:
— Vương gia và Thế tử đi chậm thôi, bản hầu xin đi trước một bước, yến tiệc trong cung sẽ gặp lại!
Nói xong, giơ roi quất ngựa, đoàn kỵ binh phóng qua cổng vương phủ, gió cuốn theo tuyết bắn đầy người Bộ Tích Trần. Hằng Vương sặc tuyết, ho khan hai tiếng. Còn Bộ Tích Trần nheo mắt nhìn theo bóng dáng Nguyên Tu đang dần xa, lưng như hòa với ánh tà dương, mày nhíu chặt, trông có vẻ u ám.
Hằng Vương ho xong, tự mình lên xe hoa phía trước. Mỹ nữ kia lại quỳ rạp xuống tuyết, gió nổi trên con đường dài, ánh tà dương chiếu lên đôi tay đỏ ửng vì lạnh của nàng, càng thêm đỏ tươi trong làn tuyết trắng.
Đợi khi tiếng vó ngựa không còn nghe thấy nữa, Bộ Tích Trần mặt đầy tức giận đi đến bên xe, khi bước lên xe, đầu mũi giày của hắn nghiến mạnh lên lưng mỹ nữ. Nàng cắm ngón tay vào tuyết, nhưng không dám kêu lên một tiếng.
— Đi thôi!
Tiếng của Bộ Tích Trần vọng ra từ trong xe hoa, gia nhân liền báo với phu xe phía trước, rồi xe từ từ lăn bánh.
Hai chiếc xe hoa, mái xe đính chuông ngọc, vừa đi vừa kêu leng keng, trong xe tiếng đàn sáo dần nổi lên, đoàn xe hướng thẳng về phía hoàng cung.
***
Mộ Thanh suốt dọc đường đều suy nghĩ về cha con Hằng Vương. Những tin đồn về sự xa hoa và phóng đãng của hoàng đế, nàng chưa từng thấy ở Bộ Tích Hoan, nhưng lại cảm thấy nó khá phù hợp với cha con Hằng Vương.
Năm ấy Bộ Tích Hoan vào cung lúc mới sáu tuổi. Không biết Hằng Vương có từng bảo vệ hắn không, và trong những năm qua có thực sự quan tâm đến hắn?
Bộ Tích Trần đã được phong làm thế tử của Hằng Vương phủ, quan hệ giữa hắn và Bộ Tích Hoan là thế nào?
Hằng Vương phi là ai?
Suy nghĩ mãi, đến khi đến cổng cung thì trời đã tối. Mộ Thanh xuống ngựa, đưa chiến mã cho Nguyệt Sát, rồi cùng với Nguyên Tu vào cung.
Yến tiệc trong cung đặt tại điện Văn Uyên, bàn tiệc bày hai dãy đối diện nhau, mỗi bên chia làm mấy hàng. Hai hàng đầu là chỗ ngồi của vương công cửu khanh, trọng thần nhất phẩm cùng quan viên sứ đoàn Ngũ Hồ. Hôm nay, các tướng Tây Bắc như Nguyên Tu hồi kinh nhận phong, đều là công thần nên cũng được an bài ngồi ở hàng đầu.
Theo phẩm cấp, Mộ Thanh ngồi ở cuối hàng đầu, cạnh bên là Triệu Lương Nghĩa cùng mấy tướng Tây Bắc.
Người trong điện vẫn chưa đến đủ, lúc chờ đợi quả thật có phần tẻ nhạt. Mấy người Triệu Lương Nghĩa lộ vẻ mất kiên nhẫn, riêng Mộ Thanh lại chẳng thấy chán chường gì. Với nàng, những nơi đông đúc như thế này là cơ hội hiếm có — hứng thú của nàng với việc quan sát con người chỉ kém mỗi chuyện khám nghiệm tử thi mà thôi.
Các triều thần chào hỏi lẫn nhau, nói cười khách khí, mà trong từng cái nhướng mày, từng nụ cười kia, đã giấu không biết bao điều bí mật. Ai là bạn thân, ai là giả ý qua loa, ai ôm lòng địch ý — chỉ cần đảo mắt một vòng là thấy rõ mười mươi.
Mộ Thanh quan sát kỹ lưỡng. Đến khi sắc trời dần sẫm lại, bách quan trong điện cũng gần như đã đến đông đủ. Chỉ còn sứ đoàn Ngũ Hồ chưa xuất hiện, và phía hàng đầu vẫn còn trống một chỗ.
Không rõ là ghế dành cho ai, mà giờ này vẫn chưa thấy người đến.
Đang nghĩ ngợi, chợt nghe ngoài điện vang lên tiếng xướng lanh lảnh:
― Cẩn Vương đến…!
https://vymiu.com/nhat-pham-ngo-tac-phuong-kim-doc-free/
Share truyện lên:
