Q2 CHƯƠNG 018 - Hạng người biết xấu hổ
Trong điện đèn đuốc sáng rực, ánh lửa ấm vàng hắt xuống nền gạch, chiếu rõ một bóng người từ ngoài điện chậm rãi bước vào.
Tiếng nói cười trong điện thoắt im bặt, bách quan đồng loạt ngoảnh nhìn ra ngoài.
Không khí thoáng chốc trở nên quái dị, Mộ Thanh khẽ nhướng mày, ánh mắt dõi ra cửa điện. Chỉ thấy người nọ tiến vào, toàn thân khoác một tấm đại sam lông chồn trắng, gió lạnh lùa vào theo, mang theo một luồng hương dược thoảng khắp nửa điện.
Mộ Thanh ngồi ở cuối hàng, ngửi thấy hương thuốc kia nồng hơn hẳn mùi thuốc nàng thường mang theo khi còn ở Giang Nam, bất giác nín hơi, chăm chú phân biệt.
Ngay lúc ấy, người nọ giơ tay gỡ mũ trùm, không đội mũ quan, mái tóc đen buộc hờ, gương mặt hơi cúi.
Dưới ánh cung đăng, dung nhan ấy hiện rõ, khiến người ta như nín thở. Như thấy xuân ấm trong gió, như gặp khe suối lặng, núi non thanh khiết, hương chi tử tràn khắp sườn đồi. Phong cảnh nhân gian có muôn vàn, song cảnh đẹp nhất cũng khó sánh được với người này, chỉ có mây nước chốn tiên sơn mới tạm kề một hai phần.
“Thanh khiết, thánh tuấn”, đó là ấn tượng đầu tiên của Mộ Thanh khi trông thấy Vu Cẩn.
Đêm nay tuyết rơi mịn như tơ, hạt tuyết vương trên mũ gió. Vu Cẩn cởi tấm đại sam, bên trong là trường bào tay rộng màu trắng ngà; bao năm sống giữa đất Bắc, mà vẫn giữ nguyên vẻ phong nhã, nhu hòa của người Nam.
Y phủi nhẹ mấy hạt tuyết, cung nhân đứng gần chỉ cúi đầu, chẳng ai dám tiến tới giúp, hiển nhiên đã quen thói của y.
Quả nhiên, Vu Cẩn phủi xong liền khoác lại áo choàng, rồi ung dung bước vào chỗ. Trong điện sưởi ấm bằng lò than, bách quan đều bỏ áo lông, chỉ riêng y vẫn quấn đại sam, tựa hồ rất sợ cái lạnh xứ Bắc.
Chỗ ngồi của Vu Cẩn gần bên sứ đoàn Ngũ Hồ. Sau khi y ngồi xuống, tiếng trò chuyện trong điện bỗng nhỏ dần. Ai nấy có vẻ đã bàn bạc xong chuyện chính, chỉ riêng Mộ Thanh vẫn quan sát hàng đối diện, ánh mắt dừng lại ở vị triều thần ngồi đối mặt Vu Cẩn, ngẫm nghĩ về sắc thái của bách quan trong điện.
Lúc này, Nguyên tướng quốc bỗng cười nói:
— Vương gia không dùng rượu, lão phu xin lấy trà thay rượu, tạ ơn Vương gia hôm qua đã hạ cố đến phủ, chữa trị cho tiểu nhi.
Lời vừa dứt, cả điện lặng ngắt, bách quan đồng loạt nhìn về phía ấy.
Vu Cẩn mỉm cười nhàn nhạt, khẽ lắc đầu:
— Độc trên người công tử Duệ vẫn chưa giải được, thứ độc đó bản vương cũng chưa từng gặp qua, còn cần tĩnh tâm nghiên cứu thêm ít ngày. Tướng quốc không cần vội tạ.
Nguyên tướng quốc cũng khẽ lắc đầu, nét mặt thoáng trĩu nặng:
— Tiểu nhi trúng phải kỳ độc, nghe nói là ở địa cung trong đại mạc. Tương truyền nơi ấy là lăng tẩm của Tiên Lan Đại Đế, trong đó có độc trùng ngàn năm, hiếm thấy chốn nhân gian. Tiểu nhi có thể gắng giữ được hơi thở về phủ, lão phu đã cảm tạ trời cao, chẳng dám cầu thêm. Vương gia chịu đích thân đến xem, lão phu đã vô cùng cảm kích.
Mộ Thanh nhìn sắc mặt nghiêm trọng kia của Nguyên tướng quốc, trong lòng chỉ khẽ cười lạnh.
Lời nói này, ẩn ý thật sâu.
Chuyện Nguyên Duệ trúng độc vốn là mưu của Thái hoàng thái hậu cùng Nguyên tướng quốc. Họ vốn không nghĩ đứa con thứ ấy còn sống mà quay về. Nay người đã trở lại kinh, trong Thịnh Kinh lại có một vị “độc y thánh thủ”, nếu không mời đến chẩn trị tất sinh nghi. Nhưng nếu mời đến rồi, lại chẳng mong độc kia thật sự được giải, bởi một khi Nguyên Duệ tỉnh lại, chuyện Ngô Chính hạ độc tất sẽ bại lộ.
Vì vậy, lời của Nguyên tướng quốc chẳng những ẩn ý khuyên Vu Cẩn đừng quá dụng tâm, mà còn cố tình nói giữa chốn triều đường, bày ra bộ dáng từ phụ bi ai để che mắt người đời.
Vu Cẩn lại dường như chẳng nghe ra, chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười nhạt, giọng êm như suối:
— Bổn vương sẽ tận sức.
Nguyên tướng quốc nghe vậy, sắc mặt vẫn thản nhiên, chỉ có tay nâng chén trà khẽ dừng, rồi cười nhạt, nâng chén hướng về Vu Cẩn từ xa, cúi đầu uống cạn.
Thấy thế, bách quan trong điện lần lượt lên tiếng an ủi:
— Tướng quốc chớ quá lo, Cẩn Vương danh xưng ‘độc y thánh thủ’, thiên hạ kỳ độc chưa từng làm khó. Duệ công tử ắt là người có phúc, tất qua được tai ương này.
— Hầu gia từng bị vây giữa sa mạc, Duệ công tử không sợ hiểm nguy mà ngàn dặm tìm cứu, tình huynh đệ cảm động lòng người! Nay công tử có thể trở về kinh, hẳn cũng là trời cao cảm mộ tấm nghĩa ấy, ắt sẽ bình an qua nạn.
— Tướng quốc phò tá thánh thượng, tận tâm vì nước, đại đức như vậy tất được trời che chở, con trai ngài ắt được phù hộ.
— Đúng thế, đúng thế!
Trong điện, tiếng an ủi, tâng bốc nối nhau không dứt, tựa sóng cuộn tầng tầng. Nguyên tướng quốc vẫn giữ vẻ nặng nề, mặt mày u ám, thỉnh thoảng khẽ than sầu.
Nguyên Tu cứng nét mặt, chẳng buồn nhìn phụ thân, chỉ ngoảnh đầu ngó ra ngoài điện. Trời đêm thẳm đen chẳng sánh nổi ánh mắt u trầm của chàng. Ánh cung đăng lay động, hắt bóng lên gương mặt ấy, mơ hồ ẩn hiện nỗi đau sâu kín.
Trong mắt Mộ Thanh thoáng hiện nét trào phúng, song cũng đượm chút ngờ vực.
Nguyên tướng quốc giữa chốn bá quan lại bày ra bộ dạng này, hẳn là chưa biết việc Nguyên Tu đã rõ chân tướng. Nhưng tại sao ông ta lại không biết?
Hôm đó, ắt hẳn Ngô Chính đã thú nhận hết với Nguyên Tu. Sau đó, Nguyên Tu liền giam gã trong phủ Đại tướng quân, ngay cả đám quân Thanh Châu đóng tại thành Gia Lan Quan cũng bị giam lỏng chung. Khi chàng lên đường khải hoàn hồi triều, Ngô Chính dẫn quân Thanh Châu rời quan, quay thẳng về Thanh Châu.
Nguyên Tu nể mặt phụ thân, không trình quan luận tội, nhưng với tính nết của chàng, một khi đã về kinh, tất không thể nín nhịn mà không hỏi cho ra lẽ. Ắt sẽ tìm đến Thái hoàng thái hậu hoặc chính Nguyên tướng quốc để truy nguyên đầu đuôi.
Mà giờ Nguyên tướng quốc còn dám nói những lời ấy trước mặt bách quan, hiển nhiên là vì Nguyên Tu mới hồi phủ buổi trưa, chưa kịp hỏi gì.
Vậy còn Ngô Chính thì sao?
Gã làm hỏng việc, chuyện lại bị Nguyên Tu phát giác, không nói lúc bị giam trong phủ đại tướng quân mất tự do, nhưng một khi đã ra khỏi ải, lẽ ra phải lập tức báo tin về kinh, trình bày rõ mọi sự. Cớ sao lại im thin thít? Chẳng lẽ vì sợ tội nên dám liều mà giấu nhẹm?
Không hợp lẽ. Nếu đã kể hết với Nguyên Tu, hẳn biết chàng về nhà tất sẽ hỏi tội Nguyên tướng quốc, gã có giấu cũng vô ích, trái lại còn thêm tội giấu diếm.
Vậy thì vì sao Nguyên tướng quốc vẫn chưa biết?
Tin tức bị chặn lại, hay là — Ngô Chính đã gặp chuyện rồi?
Mộ Thanh đang trầm ngâm, chợt thấy Nguyên tướng quốc trong lúc uống trà khẽ liếc về phía nàng.
Tuy bách quan đều đã đến đông đủ, nhưng sứ đoàn Ngũ Hồ và thánh giá vẫn chưa tới, còn một quãng mới khai yến. Lão liền nâng mắt, kín đáo ra hiệu cho vài vị triều thần, rồi lại thoáng liếc nàng lần nữa.
Đám triều thần lập tức hiểu ý. Có người liền nở nụ cười, cất cao giọng nói:
— Đêm nay đồng liêu tụ hội, Hầu gia khải hoàn, bao năm xa cách, lại được gặp nhau trong điện, thật đáng mừng. Mấy vị tướng quân Tây Bắc cũng là lần đầu cùng ngồi một chỗ. Còn tướng quân Anh Duệ đây, từ lúc vào điện đến giờ vẫn chưa nói lời nào, chẳng hay là đường xa mệt nhọc, thân thể chưa khỏe chăng?
Người nói mặc quan phục nhị phẩm, thế mà lại ân cần hỏi han một võ quan tứ phẩm, lại còn là kẻ xuất thân tiện tịch, thật là ân cần.
Song, trong điện vừa nghe đến đó, không ít người liền đổi sắc mặt, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Mộ Thanh, mang vài phần dò xét.
Sáng nay, khi các tướng Tây Bắc vào triều nhận phong, có một người một mình lấn át cả chủ soái, chính là thiếu niên này.
Nguyên Tu là đích tử Nguyên gia, thân phận cao quý, lại có mười năm công lao trấn biên, được phong hầu là chuyện trong dự liệu. Còn kẻ họ Chu này, xuất thân tiện tịch, đến cả hàng thứ dân hàn môn cũng chẳng với được, vậy mà chỉ nửa năm đã từ thân phận tiện dân nhảy thẳng lênvõ quan tứ phẩm!
Nghe đồn, y từng cứu Nguyên Tu, được Nguyên Tu đối đãi đặc biệt.
Nghe đồn, y cũng cứu tân quân, được tướng sĩ tân quân kính phục vô cùng.
Nghe đồn, y vốn là một ngỗ tác, giỏi giám nghiệm thi thể, tài năng phá án chẳng ai sánh kịp. Vụ Lý Bản bị hại ở huyện Phụng, Việt Châu chính là do y điều tra sáng tỏ. Nhưng sau khi phá án, lại thu nhận chính hung phụ trong vụ án về bên mình.
Nghe đồn, y khéo tay kỳ lạ, giỏi phá cơ quan, giỏi ra kỳ chiêu quỷ kế.
Tin đồn về thiếu niên này nhiều không kể xiết, nói ra cũng đủ viết thành thoại bản, mang đến tửu lâu kể chuyện cũng đủ hấp dẫn quần chúng.
Song tiện tịch vẫn là tiện tịch, thân phận ấy dù có tài cũng khó đổi. Sau khi đoàn nghị hòa sứ thần Phạm Cao Dương, Lưu Hoài trở về, họ đã không ít lần công khai bài xích, cho rằng người này tính tình cứng rắn, chẳng biết phép tắc làm quan, không thể gánh trọng trách.
Bởi thế, tuy danh tiếng vang dội, song trong lòng văn võ bá quan, chẳng ai thật sự coi trọng y.
Thế nhưng tối nay người của Nguyên gia lại đối xử với y hòa nhã, không khỏi khiến người ta suy nghĩ về ý nghĩa trong đó.
Từ khi bắt đầu tuyển quân ở Giang Nam, trong triều đã âm thầm tranh đấu vì chức vụ đô đốc thủy quân. Nguyên tướng quốc từ trước đến giờ vẫn chưa bày tỏ ý kiến, mà tối nay người thân cận của ông ta lại đối xử với thiếu niên này như vậy, chẳng lẽ muốn trọng dụng y?
Các võ tướng Nguyên Tu dẫn vào triều đều là người Giang Bắc, không giỏi về thủy chiến, chỉ có một người là người Giang Nam, chính là thiếu niên này!
Người này vốn chẳng xuất thân võ tướng, chưa chắc am hiểu phép luyện binh thủy chiến, song dù sao cũng là người Giang Nam, lại từng cứu mạng Nguyên Tu, cho dù y chẳng biết đường làm quan, họ Nguyên muốn mượn cớ báo ân mà đề bạt y cũng chẳng phải điều không thể.
Nghĩ đến đây, các vương công hầu tước nhíu chặt mày, ánh mắt có phần không thiện cảm.
Lúc này lại nghe Mộ Thanh đáp:
— Ta quái gở.
Mọi văn võ trong triều đều ngẩn người, quan viên cũng sững sờ.
Nguyên Tu lại quay ánh mắt về, trong lòng vốn đang bực bội, lại vì lời này mà bất đắc dĩ cười ra.
Lại đến rồi!
Vu Cẩn cũng ngạc nhiên, nhìn về phía Mộ Thanh.
Quan viên kia ngượng ngùng cười, vội vàng tìm cách gỡ rối:
— Tướng quân mới vào triều, hẳn chưa quen biết các vị đại nhân. Việc ấy có thể đến hỏi bản quan. Bản quan chính là…
— Không cần. — Mộ Thanh ngắt lời, ngữ khí chẳng chút nể nang.
Đây là việc nàng và Hàn Kỳ Sơ đã bàn đêm qua. Nếu trong yến có kẻ đến thử hay mưu kết giao, cứ lạnh lùng cự tuyệt, kẻ thù càng nhiều, việc tranh đoạt chức Thủy sư càng có phần thắng.
Mộ Thanh liếc nhìn vị văn quan kia, chợt nhớ ông ta chính là kẻ vừa nãy nịnh nọt Tướng quốc Nguyên, miệng lưỡi tâng bốc rằng “vì nước mà nhọc lòng”, bèn thản nhiên nói thêm một câu, giọng lạnh như băng:
— Hạ quan và đại nhân chẳng cùng đường, khỏi cần kết giao.
Câu ấy vừa ra, chư vương công đều thoáng sửng sốt. Nghe đồn người này tính tình lãnh đạm, chẳng ngờ lại lạnh đến mức này.
Vị văn quan nọ vốn đã nghe Phạm Cao Dương, Lưu Hoài kể về tính nết Mộ Thanh, nay chẳng qua nhận ý tướng quốc mà mở lời thăm dò. Ông ta vốn đã chuẩn bị sẵn cho việc bị làm khó, chẳng ngờ chưa nói được hai câu đã bị gạt phắt không thương tiếc.
Ông ta giận đến tái mặt. Mình là danh sĩ thế tộc, chịu hạ mình nói năng ôn hòa với một kẻ hèn xuất thân quê mùa, vậy mà đối phương lại chẳng biết điều chút nào! Ngay cả những hạng thư sinh mục nát như Trần Hữu Lương, thứ sử Biện Châu, còn biết đối đáp qua loa. Tên này đến câu khách sáo cũng chẳng thèm!
Lửa giận dâng ngập ngực, ông ta nghĩ thầm: Dù sao Tướng quốc cũng đã nhìn rõ rồi. Kẻ này đúng là chẳng hiểu lễ phép, lại giỏi gây thù chuốc oán! Nghĩ thế, ông ta bèn chắp tay hỏi thẳng giữa điện:
— Bản quan thực lấy làm lạ, tướng quân nói ta với tướng quân chẳng cùng đường. Vậy chẳng hay trong mắt tướng quân, bản quan là hạng người gì, còn tướng quân lại thuộc hạng người nào?”
Câu hỏi ấy hiểm độc lắm.
Nay trong triều, thế lực Nguyên gia đang thịnh, tuy một số thế gia công hầu chẳng quy phục hẳn, nhưng cũng chẳng dám đối nghịch. Dã tâm Nguyên gia, người trong triều ai mà chẳng biết, chỉ là một lớp giấy mỏng chưa ai dám chọc thủng.
Thiếu niên này lại dám cường ngạnh như vậy, mở miệng nói mà không biết lựa lời? Nếu y dám, e khó toàn mạng qua khỏi ngày mai.
Nguyên Tướng quốc liếc nhìn Mộ Thanh, trong lòng lại dấy lên ý khác. Ông ta vẫn lo thiếu niên này là người của Thánh thượng, hắn rốt cuộc thuộc phe nào? Ông ta cũng muốn nghe thử hắn đáp sao.
Chỉ nghe Mộ Thanh thản nhiên nói:
— Hạng người biết xấu hổ.
Bốn chữ “người biết xấu hổ” vang dội, giòn tan, như roi quất thẳng giữa điện, khiến mặt mũi văn võ bá quan đổi sắc muôn hình vạn trạng.
Vị văn quan nọ mặt xám như tro, “người biết xấu hổ”? Nghĩa là ông ta là hạng không biết xấu hổ sao?!
Còn Nguyên Tướng quốc, ánh mắt lại dần sâu thẳm, nhìn Mộ Thanh thật lâu không dời.
https://vymiu.com/nhat-pham-ngo-tac-phuong-kim-doc-free/
Share truyện lên:
