Chương 37 – Mỹ nhân kế
Lồng giam chuyên biệt
Từ bài học đau đớn đó, điều Hạ Chính Thần ngộ ra sâu sắc nhất chính là: ông tuyệt đối không thể trở thành cha mình năm xưa, cao cao tại thượng, áp đặt người khác, nhất quyết không chịu nhún nhường, từng bước một đẩy đứa con lạc đường đi càng lúc càng xa.
Dù cuối cùng Hạ Chính Thần đã quay về gia tộc, nhưng cho tới ngày cha ông qua đời, giữa hai người vẫn tồn tại khoảng cách rất sâu, trở thành tiếc nuối mà ông mãi không thể buông bỏ.
Hạ Chính Thần cố gắng kìm nén cảm xúc, mở mắt ra, tính dỗ dành Hạ Tùng La trước.
Hồi cô còn nhỏ, ông có thể ôm vào lòng mà dỗ. Lớn lên chút nữa, ông chỉ có thể nắm tay hoặc nhéo má cô. Còn bây giờ, Hạ Chính Thần chỉ khẽ vỗ vai cô, giọng điệu trở lại vẻ ôn hòa: “Ba cũng không bắt con phải tìm một người có địa vị xã hội, có tiền đồ như Kim Sạn. Nhưng gã Tề Độ này thật sự không được, hắn cho ba cảm giác rất giả tạo, không hề chân thành với con.”
Hạ Tùng La đang chực trào nước mắt vì tủi thân, nghe vậy liền thót tim một cái. Vốn dĩ là giả mà, cho cảm giác chân thành mới là lạ đó.
“Con cũng lạ lắm.” Hạ Chính Thần quan sát cô: ánh mắt né tránh, bộ dạng như đang che giấu gì đó. “Con còn giấu ba chuyện quan trọng hơn nữa đúng không?”
Ánh mắt ông khẽ liếc xuống phần bụng cô.
Hạ Tùng La không để ý đến ánh mắt đó, chỉ nói: “Muốn biết con giấu gì thì ba giỏi vậy có thể đi điều tra.”
Hạ Chính Thần im lặng không nói gì thêm, ông bật định vị tới Phong Hỏa Đài rồi lái xe ra khỏi bãi.
Xe chạy trên đường lộ mươi phút, hai cha con vẫn không ai lên tiếng.
Trong bầu không khí im ắng, Hạ Chính Thần lên tiếng trước: “Còn nhớ năm con học lớp mười, từng gặp một nhà thôi miên không? Cô ta nói với con rằng ngoài người trong lòng đã cɦếʈ từ lâu kia ra, ba chẳng thèm đặt ai vào mắt.”
Hạ Tùng La hơi ngẩn ra, không hiểu sao ông lại đột nhiên nhắc tới người phụ nữ này. Hồi ấy nghe nhắc tới “ánh trăng sáng” đó của ông, cô có gặng hỏi nhưng bị ba mắng cho một trận, nói chuyện người lớn trẻ con ít tò mò thôi.
“Cô ta còn sống, chưa cɦếʈ , chỉ là trong lòng ba thì cô ta chẳng khác gì đã cɦếʈ .” Giọng Hạ Chính Thần bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào, “Năm đó, ba đang học năm nhất nghiên cứu sinh bên Mỹ.”
Hạ Tùng La bắt đầu nhẩm tính trong đầu. Ba cô mười bốn tuổi đã học đại học, hình như là lớp thiếu niên thiên tài của một trường cực kỳ nổi tiếng trong nước? Năm nhất nghiên cứu sinh, chắc tầm hai mươi?
Hạ Chính Thần nói tiếp: “Kỳ nghỉ năm đó, ba bị một người bạn thân rất hiểu biết thuyết phục nên không về nước, cùng hắn tới Beirut.”
Hạ Tùng La ngắt lời: “Ở đâu cơ?”
Hạ Chính Thần: “Thủ đô của Lebanon.”
Hạ Tùng La nghe quen quen: “Lebanon ở đâu vậy ba?”
Hạ Chính Thần không vội, kiên nhẫn giải thích: “Trung Đông, nằm giữa Syria và Địa Trung Hải, diện tích nước này nhỏ lắm, được mệnh danh là Paris của Trung Đông, một nơi rất đẹp.”
“Ồ.” Nhắc tới Syria thì Hạ Tùng La hình dung ra được rồi, “Ba tới Beirut làm gì? Hơn hai mươi năm trước, chỗ đó tính là vùng nửa cɦiến sự rồi còn gì?”
Hạ Chính Thần lắc đầu: “Không tới mức vậy, nội cɦiến kết thúc năm 90 rồi. Năm đó Beirut đang trong giai đoạn tái thiết mong manh, xuất hiện vài công nghệ mới nên ba và người bạn kia đều muốn tới xem thử.”
Hạ Tùng La hiểu rồi, ba cô gặp “ánh trăng sáng” ở đó chứ đâu. Cô chăm chú nghe ông kể tiếp.
“Vì Beirut lúc ấy tương đối hòa bình nên ba không đắn đo lâu, đi cùng hắn luôn.”
“Nhưng hai cuộc cɦiến tranɦ Trung Đông khiến nhiều người Paĺestɨne phải ly tán, chạy sang các nước láng giềng. Lebanon cũng là nước tiếp nhận, có điều người tị nạn không được nhập tịch, họ chỉ được sống trong các trại tị nạn, vòng ngoài có trạm kiểm soát giám sát nghiêm ngặt.”
“Quanh Beirut có mấy trại tị nạn liền, chính quyền Lebanon không can thiệp vào sự vụ bên trong, thế giới nội bộ do người tị nạn tự quản lý.”
“Hồi đó ba với người bạn kia vì một bản thiết kế công trình mà đi lạc vào một trại tị nạn.”
“Đối với ba, nơi đó chẳng khác gì vùng đất vô pháp luật, các phe phái thanɦ ʈrừng nhau đổ máu, bạ-o lự.c là phương thức duy nhất để duy trì trật tự.”
“Con không tưởng tượng nổi đâu, một khu vực bé tí mà nhồi nhét gần ba vạn người. Đường sá chật hẹp, những dãy nhà thấp xập xệ, khắp nơi đều nghe thấy tiếng khóc than, tiếng gào rú, tiếng súɳɠ đạɳ… Sinh ra trong thời bình, từ nhỏ đến lớn ba chưa từng biết trên đời lại tồn tại một nơi như thế.”
Hạ Tùng La thì có thể mường tượng ra cái trại ʈị ɳạɳ qua vài thước phim điện ảnh. Từ đó cô cũng hình dung được một “công tử cao quý” chỉ biết vùi đầu vào sách vở, từ nhỏ chưa từng chịu khổ như ba cô, khi mới đặt chân vào trại ʈị ɳạɳ Trung Đông sẽ luống cuống đến mức nào.
“Thảm hơn là hai đứa ba còn đi lạc vào khu cấm, người bạn kia bị bắn cɦếʈ ngay trước mắt ba.”
“Lần đầu tiên trong đời, ba nếm trải mùi vị của sợ hãi và tuyệt vọng. Chính vào thời khắc tăm tối nhất đời mình, ba gặp người phụ nữ đó.”
“Cô ta không chỉ là đồng bào, mà còn là một lính đánh thuê thân thủ phi phàm.”
Hai mắt Hạ Tùng La chợt mở to tròn xoe: “Hóa ra là kịch bản ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ à?”
Bảo sao trở thành “ánh trắng sáng” suốt bao năm. Với cả qua chuyện này cũng chứng thực được ba cô quả thực không biết một chút võ công nào, sao có thể là Thích Khách được chứ. Mấy lời vu khống kia thật nực cười.
Hạ Chính Thần im lặng hồi lâu mới mở lời lại: “Nhưng điều ba cho là cứu rỗi khắc cốt ghi tâm… Tình yêu nảy mầm giữa đống đổ nát… Được cɦiếŋ ʈranɦ tôi luyện đó… Cuối cùng lại chứng minh chỉ là một màn mỹ nhân kế được thiết kế cực kỳ công phu.”
“Cô ta và người bạn kia cùng một giuộc. Người bạn đó ở nước ngoài dày công tiếp cận ba, dùng hơn nửa năm trời để chiếm lấy lòng tin của ba. Chờ đến khi thời cơ chín muồi, hắn dụ ba tới Trung Đông, dẫn ba vào trại ʈị ɳạɳ, vào khu cấm. Hắn giả cɦếʈ, cô ta xuất hiện, sắp đặt rõ ràng từng đường đi nước bước.”
“Hả?” Hạ Tùng La kinh ngạc nhìn ông. Chuyện này không giống với định nghĩa về mỹ nhân kế trong ấn tượng của cô cho lắm.
Hạ Chính Thần cười lạnh: “Dùng sắc đẹp làm mỹ nhân kế chỉ là hạ sách. Mỹ nhân kế thượng đẳng là nhắm thẳng vào trải nghiệm sống, tính cách, nhược điểm của con để tạo ra một chiếc lồng giam chuyên biệt, dụ con tự chui đầu vào.”
Hạ Tùng La nhíu mày: “Cô ta muốn làm gì?”
Hạ Chính Thần nắm chặt vô lăng, ánh mắt khóa chặt con đường phía trước: “Giống như nhà thôi miên làm tổn thương con, coi con như con dao để tới mưu hại ba. Cô ta và thế lực phía sau muốn coi ba như con dao để mưu hại ông nội con. Chỉ là cô ta tham lam hơn, muốn có được nhiều thứ từ ba hơn, cho nên cô ta cũng bỏ ra nhiều công sức hơn.”
Cô ta thất bại vì gia tộc của Hạ Chính Thần hoàn toàn khắc chế tộc của họ. Đó là khoảng cách cô ta không cách nào vượt qua. Nhưng cô ta cũng thành công, Hạ Chính Thần – người thừa kế sáng giá này, vào độ tuổi nên hăng hái kiêu hãnh nhất, đã bị cô ta hủy hoại hoàn toàn.
Hạ Chính Thần khẽ nghiêng đầu nhìn con gái: “Tùng La, chính vì ba từng trải qua nỗi đau sống không bằng cɦếʈ này nên mới không muốn con đi vào vết xe đổ của ba.”
Hạ Tùng La im lặng. Cô buộc phải thừa nhận nếu mình gặp phải loại người “có tâm cơ” như vậy thì chắc chắn phòng không nổi.
“Ba biết trong lòng con có thắc mắc, đừng hỏi, hỏi ba cũng không nói đâu. Vì có những chuyện bây giờ con biết chẳng có chút lợi ích gì, con chưa gánh vác nổi. Con chỉ cần nhớ kỹ, môi trường chúng ta đang sống phức tạp hơn con tưởng tượng nhiều.” Hạ Chính Thần nói lời tâm huyết, “Ba chỉ muốn dùng kinh nghiệm của mình giúp con bớt đi đường vòng. Có thể phương thức con không thích, thái độ con khó chấp nhận, nhưng ba buộc phải làm, đó là trách nhiệm của ba.”
Hạ Tùng La cúi đầu. Ba nói đúng, cỡ chỉ số thông minh cao như ông còn bị người ta gài bẫy liên hoàn, huống chi là cô. Cô đang phân vân không biết có nên khai hết chuyện Ống Thư ra không.
Hạ Chính Thần cuối cùng cũng vào chủ đề chính: “Biết vì sao ba ghét mấy đứa trẻ trâu tóc vàng không? Vì đó chính là mẫu người kẻ địch từng dựng lên dựa trên hồ sơ tính cách của ba.”
“Từ nhỏ mồ côi cha mẹ, một thân một mình bôn ba Nam Bắc, hút thuốc uống rượu, đánh nhau, nhuộm tóc. Tính cách ngông cuồng phóng túng, trong mắt viết đầy câu chuyện, trong lời nói giấu kín bí mật, giống như một bài toán khó nhằn kích thích toàn bộ lòng hiếu kỳ và ham muốn chinh phục của ba.”
“Thế là ba càng thất bại càng muốn thử, càng đuổi càng không muốn buông, càng lún càng sâu. Con lại giống ba như đúc, ba có thể không đề phòng sao?”
Hạ Tùng La: “…”
Nghe kiểu gì cũng thấy… Ánh trăng sáng của ba cô thật sự có vài phần giống Giang Hàng.
Nhưng Hạ Tùng La đối với Giang Hàng chỉ có chút tò mò, không có cái gọi là ham muốn chinh phục.
Nghĩ lại thì, có phải vì cô chưa từng thua trước mặt Giang Hàng lần nào không nhỉ?
Cô muốn qua nhà anh ở, hơi trắc trở chút nhưng thành công. Tối qua cô đoán muộn nhất là một giờ sáng anh sẽ qua nhà Tô Ánh Đường đón cô, hơi trắc trở chút cũng thành công luôn.
Thậm chí cô muốn biết lý do anh nói dối, tuy có vòng vo chút thật, nhưng rốt cuộc vẫn biết được. Không cần biết quá trình ra sao, kết quả cuối cùng cô vẫn thắng.
Cái này hoàn toàn khác với “ánh trăng sáng” của ba cô mà. Không, phải nói đó là khác nhau từ gốc rễ luôn ấy chứ?
Hạ Tùng La không buồn tranh luận với ba làm gì.
Lúc này liếc mắt nhìn ông một cái, thật sự là… tɦảm quá. Mối tình đầu là mỹ nhân kế của kẻ địch. Sau này kết hôn lại bị mẹ cô bán đứng. Chẳng lẽ sự nghiệp thuận buồm xuôi gió thì tình cảm buộc phải lận đận vậy sao?
Ủa? Mà khoan đã.
Hạ Tùng La lại ngồi nghiêng người, chớp chớp mắt nhìn Hạ Chính Thần: “Ba, ba kể nghe thảm thiết vậy thôi chứ con thấy khả năng phục hồi của ba đỉnh lắm mà. Tầm hai mươi tuổi trúng mỹ nhân kế, hai mươi hai tuổi vừa đủ tuổi đăng ký kết hôn ngày đầu tiên là đã rước mẹ con về dinh rồi.”
Không lâu sau thì cô chào đời.
“Nếu ba đã rút ra bài học xương máu, nhận thức được chọn đối tượng phải thận trọng, đáng lẽ ba nên lấy một cô tiểu thư đài các cùng tầng lớp chứ, sao tự nhiên lại cưới mẹ con?”
Mẹ cô hình như cũng giống mấy gã trẻ trâu tóc vàng vậy đó. Nhà mở võ quán ở phố Hoa kiều, học vấn thấp, suốt ngày chỉ biết đánh nhau. Xem ra cái sát thương của trò mỹ nhân kế kia căn bản không mạnh đến thế.
“Ba?”
Cô hỏi xong mà hồi lâu vẫn không thấy ông lên tiếng. Màn diễn sâu bị bóc trần rồi đúng không? Hừ, đàn ông.
Hạ Tùng La bĩu môi: “Ba coi đi, chính ba ăn quả đằng cũng không rút ra được kinh nghiệm, giờ lại đòi quản con.”
Hạ Chính Thần bị cô nói cho một trận, hai tay nắm vô lăng siết chặt lại. Ông không cách nào giải thích cuộc hôn nhân này chỉ là một bản hợp đồng đôi bên cùng có lợi, hoàn toàn là giả. Mục đích là để làm hộ khẩu cho con gái, cho cô một xuất thân gia đình nhìn tương đối bình thường. Bằng không, đợi con gái lớn lên hỏi về mẹ, ông cũng chẳng biết trả lời sao. Tính ra chuyện này cũng là một màn dương đông kích tây.
Hạ Chính Thần suy nghĩ một lát: “Tùng La, khoảng thời gian sống tự lập vừa qua, lý tưởng của con có thay đổi gì không?”
“Lý tưởng?” Cái từ này làm Hạ Tùng La nghệt mặt ra, cô thì có lý tưởng gì chứ?
À, nhớ ra rồi. Ba cô từng hỏi chuyện này khá nhiều lần để dò xét định hướng cuộc đời cô. Câu trả lời của Hạ Tùng La lần nào cũng y chang nhau: Không học hành, không đi làm, nằm yên hưởng thụ, ăn chơi vui vẻ!
Dù sao số tiền ba cô tích cóp được, giang sơn ông gầy dựng nên, chỉ cần cô không sa chân vào sòng bạc hay học đòi khởi nghiệp thì dư sức cho cô nằm sải lai tiêu xài cả đời. Đời này nếu không kết hôn thì cứ ở nhà ăn bám ba. Ngày nào đó kết hôn, nếu chồng không có bản lĩnh thì dắt chồng về nhà cùng ăn bám ba. Còn chồng mà có bản lĩnh thì ăn bám cả ba lẫn chồng luôn.
Hạ Tùng La thắc mắc: “Cái lý tưởng đơn giản của con thì có lý do gì để thay đổi? Sao phải lung lay?” Cô nghĩ đến một khả năng, liền cảnh giác hẳn lên, “Ba, ba tính nghỉ hưu sớm hả? Ba làm việc kỹ thuật, ở độ tuổi này vừa có sức lực vừa có kinh nghiệm, đang là thời kỳ hoàng kim đó, tuyệt đối đừng có buông xuôi nha ba.”
Hạ Chính Thần nhịn không được liền nói: “Ba đúng là sinh được đứa con gái ngoan, con hiếu thảo quá trời luôn.”
Hạ Tùng La cãi lại: “Ba nên tự tìm nguyên nhân ở bản thân đi, có phải do giáo dục của ba có vấn đề nên mới nuông chiều con thành ra thế này không?”
Hạ Chính Thần cạn lời. Biến cố năm xưa của con gái khiến ông không thể không dung túng cô.
Năm đó, ông đã thoát ly khỏi gia tộc từ lâu, dù biết bản thân bị gài bẫy, nhưng vì con gái chào đời, ông cũng không muốn quay về. Ông muốn dắt con gái sống tách biệt mãi mãi, cứ ngỡ làm vậy là có thể qua ngày tháng bình yên. Ông đặt tên con gái là Hạ Ninh Ninh. Nguyện cho đời này của cô được an ninh, năm tháng êm đềm.
Cho đến khi đứa con gái bé bỏng bị người ta bẻ gãy toàn bộ xương cốt, Hạ Chính Thần mới tỉnh ngộ và nhận thức rõ ràng rằng, ân oán bắt đầu từ cuối thời Nam Tống kéo dài đến tận ngày nay, hai cha con ông căn bản trốn không thoát.
Ngày ông quay lại gia tộc, đổi tên con gái thành Hạ Tùng La. Nguyện cho cô sau này dù có lún sâu vào vòng xoáy vẫn kiên cường và độc lập như loài tùng la.
Đồng thời, Hạ Chính Thần cũng giấu một chút ích kỷ. Con gái là tùng la thì ông bắt buộc phải trở thành cây tùng. Ép bản thân phải cắm rễ thật sâu, xé toạc lớp sương mù bao phủ trong lòng mà nỗ lực vươn lên.
Tuyệt đối không thể một bước ngã lòng là suy sụp mãi mãi.
— —
HẾT CHƯƠNG 37
https://vymiu.com/quy-tac-quan-sat-chim-bo-cau/
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad
