Chương 38 – Môn Khách
Môn Khách đâu chỉ để đánh nhau.
Vừa trò chuyện, xe đã chạy được hơn một tiếng.
Thấy sắp tới Tây Sơn Phong Hỏa Đài, Hạ Tùng La càng lúc càng ngồi không yên.
Sau khi nghe chuyện năm xưa của ba, cô nhìn lại hoàn cảnh hiện tại của mình, trong đầu bỗng mọc ra đủ thứ nghi ngờ lộn xộn.
Hay là… nói hết sự thật với ba đi, dù sao ba vẫn là người cô tin nhất.
Nhưng nghĩ lại…
Hình như chuyện giấu ông không phải kế hoạch của Queen, mà là quyết định của Kim Sạn. Kim Sạn cho rằng xử lý như vậy mới ổn nhất.
Hơn nữa, ba cô lại luôn hết lời khen Kim Sạn.
“Có chuyện muốn nói hả?” Hạ Chính Thần liếc mắt thấy cô cứ xoắn xuýt mấy đầu ngón tay vào nhau.
Lần trước cô như vậy… là cuối kỳ năm lớp 11, vừa phát đề Toán xong chỉ kịp ghi tên rồi ngủ luôn, cuối cùng ôm trọn điểm 0.
Hôm đó ông tới trường đón cô về, cô cũng ngồi bồn chồn y hệt.
“Ba…” Hạ Tùng La hít sâu. “Thật ra con có bí mật muốn nói với ba. Có điều ba phải hứa trước là giữ bình tĩnh, không được kích động đó.”
Hiếm khi thấy con gái căng thẳng như vậy, tim Hạ Chính Thần chợt thắt lại.
Ánh mắt ông hơi đảo về phía bụng cô, cố giữ giọng trấn định: “Con nói trước đi.”
“Thật ra… con quen Kim Sạn là vì…”
Hạ Tùng La do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi trước: “Ba, ba có phải Thích Khách không? Ba đừng nổi giận nha, dĩ nhiên con không tin rồi, nhưng có người cứ khăng khăng nghi ngờ hai ba con mình là Thích Khách, chuyện này làm con bực mình lắm.”
Cô không giải thích Thích Khách là gì. Nghe cách ba cô nói trước đó, rõ ràng ông biết về Kỳ Môn Thập Nhị Khách nhiều hơn mức “nghe qua đôi chút”.
Lưng Hạ Chính Thần cứng đờ, một lát sau mới từ từ thả lỏng.
Trong khoang xe ấm áp nhờ hơi nóng máy sưởi, giọng ông lại chợt lạnh đi: “Đây là lý do Kiên Khách dùng con làm mồi câu?”
Hạ Chính Thần không vòng vo nữa. Con gái đã đi theo Tín Khách tới tìm nhà Kiên Khách, hiểu biết về Thập Nhị Khách còn nhiều hơn ông tưởng.
“Mồi câu gì cơ?” Hạ Tùng La giật mình, vội giải thích, “Không phải đâu. Con quen Tề Độ đúng là tình cờ. Hôm đó tự dưng nổi hứng muốn đi xem tám anh người mẫu nhảy…”
Cô đành kể lại từ đầu.
“Không liên quan gì tới Queen hết.”
Hạ Chính Thần không nói tin hay không, chỉ hỏi: “Con có biết vì sao Thẩm Mạn dám chủ động hẹn đấu với Tề Độ không?”
“Dạ?”
“Thẩm Mạn là nhân tài toàn năng, là Môn Khách đỉnh cấp được ba bỏ số tiền lớn ra thuê về.”
Mắt Hạ Tùng La lập tức tròn xoe.
Hạ Chính Thần rời tay phải khỏi vô-lăng, vỗ nhẹ lên đầu cô hai cái: “Hạ tiểu thư, làm phiền dùng cái đầu thông minh của mình suy nghĩ thử. Thích Khách mà cần nuôi Môn Khách sao? Mà Môn Khách… nếu không có lý do đặc biệt, họ chịu trung thành với Thích Khách à?”
Hạ Tùng La thật sự không ngờ, hóa ra từ rất lâu trước đây, bên cạnh cô đã có người thuộc Kỳ Môn Thập Nhị Khách.
Cô hưng phấn hỏi ngay: “Vậy năng lực thần thông của chị Mạn là gì?”
“Bí mật của Môn Khách thì đi hỏi chính Môn Khách. Ba chỉ phụ trách trả tiền thuê thôi.”
“Môn Khách cũng thuê được hả ba?”
“Trên đời này ai cũng có cái giá. Kỳ Môn Thập Nhị Khách vốn là nghề, họ cũng phải kiếm sống mà. Nhà thôi miên –Thuyết Khách mà con gặp hồi đó không thù không oán gì với ba cả, cũng do người khác bỏ tiền thuê thôi.”
“Thuê ở đâu vậy ba? Có nền tảng tuyển dụng riêng cho Thập Nhị Khách luôn không ba?”
Càng nói càng đi xa quá, Hạ Chính Thần lập tức cắt ngang: “Chuyện đó con không cần quan tâm. Ba đã thuê sẵn cho con một Môn Khách rồi. Thằng nhóc đó tháng Tám năm nay mới vừa đủ mười tám tuổi, hiện đang học năm ba đại học.”
Hạ Tùng La lập tức ngồi bật thẳng dậy: “Sinh viên nam?”
Mười tám tuổi đã học năm ba? Lại lớp thiếu niên thiên tài nữa sao?
Hạ Chính Thần gật đầu: “Thẩm Mạn đi theo ba nên ít nhất cũng phải học lên thạc sĩ. Cậu ta theo con thì không cần bằng cấp cao. Gần đây ba còn đang nghĩ hay cho cậu ta nghỉ học luôn.”
Hạ Tùng La lập tức hào hứng: “Đánh nhau giỏi lắm hả ba?”
“Cũng được, không thuộc hàng đỉnh. Nhưng đâu phải làm Môn Khách là phải đánh nhau. Con vốn có nền tảng võ thuật rồi nên ba không chọn người mạnh về khoản đó.”
Hạ Tùng La nhíu mày: “Vậy cậu ấy giỏi cái gì?”
Hạ Chính Thần chỉ lên thái dương mình: “Đầu óc cực kỳ linh hoạt, phản ứng rất bén, thông thạo sáu thứ tiếng. Hồi nãy ba nói sang Seattle sẽ kiếm phiên dịch riêng cho con, ý là gọi cậu ta qua.”
Hạ Tùng La lập tức cụt hứng: “Chán. Con không cần đâu.”
“Thiệt hả? Vậy tiếc ghê.” Hạ Chính Thần cười. “Cậu ta có khiếu chơi game lắm đó. Game mobile, máy cầm tay, console, PC… Loại nào cũng chơi. Cái game MOBA con mê nhất, năm mười lăm tuổi cậu ta đã vào đội tuyển trẻ rồi. Nếu không làm Môn Khách thì giờ chắc đi đánh chuyên nghiệp rồi.”
Mắt Hạ Tùng La từ từ sáng lên: “Có đẹp trai không ba? Có hình không cho con coi thử.”
Hạ Chính Thần đau đầu: “Con quan tâm mặt mũi làm gì? Nhớ cho rõ, nghề của cậu ta là Môn Khách, không phải trai bao.”
Nói thì nói vậy nhưng Hạ Chính Thần chẳng lo lắng gì.
Ông hiểu con gái mình, cô sẽ không thích cậu nhóc nhỏ hơn mình ba tuổi, không chiều chuộng cô, không cho cô cảm giác có người để dựa dẫm. Nhiều nhất cũng chỉ làm bạn chơi cùng thôi.
Hạ Tùng La cười hì hì: “Con biết, nhưng nếu xấu quá… Ngày nào cũng lượn trước mặt… ăn cơm kém ngon một xíu đó ba, hì hì.”
Cô lấy điện thoại ra, mở một đoạn video rồi bật loa ngoài: “Ba nghe chưa? Ngày nào ngắm trai đẹp mười phút tương đương tập cardio ba mươi phút, giúp kéo dài tuổi thọ đó.”
Hạ Chính Thần bật cười: “Con nghĩ ngoại hình cháu họ của Thẩm Mạn sẽ thế nào?”
Hạ Tùng La hiểu ý ngay. Thẩm Mạn tuy rất đẹp nhưng cháu họ chưa chắc đã đẹp, nhưng nếu ba đã nói vậy thì chắc chắn là cực phẩm rồi.
Cô vội bật WeChat: “WeChat cậu ấy bao nhiêu? Để con kết bạn trước, bảo cậu ấy gánh con vài ván game xem thực lực thế nào.”
Hạ Chính Thần từ chối: “Trừ khi bây giờ bắt cậu ta bảo lưu học tập qua đây đi theo con, nếu không hai đứa không được phép có bất kỳ liên lạc nào.”
Hạ Tùng La không hiểu: “Sao vậy ạ? Chẳng phải ba thuê cho con sao?”
Hạ Chính Thần chậm rãi nói: “Những gia tộc cổ truyền vượt qua ngàn năm mưa gió để tồn tại tới hôm nay đều có một bộ quy tắc thép ở phía sau. Quy tắc vẫn là quy tắc, dù nhìn qua vô lý không hợp thời đại thì cũng không được tùy tiện vượt qua giới hạn, bởi vì đó là gốc rễ lập thân của họ.”
Trước đây Hạ Chính Thần cũng không hiểu nổi những điều khoản rườm rà đó, giống hệt như mấy bài văn bát cổ thời phong kiến vậy.
Không hợp thời, đáng lẽ phải đào thải từ lâu.
Nhưng sau này ông nhận ra, trong cái vòng tròn phức tạp này, “quy tắc” thực chất là một loại luật chơi.
Ai từ bỏ “quy tắc” trước thì kẻ đó bị loại khỏi cuộc chơi trước.
Hạ Chính Thần bỗng nhiên nói: “Tùng La, nghe ba khuyên một câu, cân nhắc lại Kim Sạn đi.”
“Dạ?”
Hạ Tùng La còn đang nghĩ về cậu Môn Khách kia, suy nghĩ bay xa liền bị kéo giật trở về.
Cô sực nhớ ra ban đầu mình tính bàn với ba về Kim Sạn, nói rõ ràng chuyện cái Ống Thư.
Hạ Chính Thần lại nói: “Chắc con biết Kim Sạn là Tín Khách rồi đúng không. Từ xưa đến nay, trong Thập Nhị Khách, Tín Khách luôn là người đáng tin cậy nhất. Con chọn cậu ta ba sẽ rất yên tâm.”
“Tín Khách đáng tin nhất sao ba?”
“Dĩ nhiên. Họ có nguồn gốc từ hệ thống thần thoại, huyết quản chảy dòng chữ thần lực Thanh Điểu. Con muốn biết một Tín Khách có đáng tin hay không thì cứ nhìn chim bồ câu đưa thư của cậu ta, chỉ cần bồ câu còn chịu đi theo thì bản chất của cậu ta không có vấn đề gì đâu.”
“Hóa ra là vậy, Kim Sạn tuy không muốn làm Tín Khách nhưng đúng là vẫn nuôi bồ câu đưa thư thật.”
Hạ Tùng La đem cái bí mật định nói hết ra nuốt ngược vào trong.
Ba cô đã tự nói như vậy thì cô cứ tiếp tục nghe theo lời Kim Sạn, giấu ông vậy.
“Ba, chỗ kia kìa.”
Hạ Tùng La chỉ tay về phía xéo trước mặt.
Lại tới Phong Hỏa Đài rồi, vẫn là kiến trúc phong suý quen thuộc, cùng với võ đài bằng tấm thép và giàn giáo quen thuộc kia.
— —
HẾT CHƯƠNG 38
https://vymiu.com/quy-tac-quan-sat-chim-bo-cau/
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad
