Skip to content

Quy tắc quan sát chim bồ câu – Chương 43

Chương 43 – Ánh sáng

Hiệu ứng Tyndall

Hạ Tùng La không muốn ôm anh chút nào, cả người đều toát lên vẻ kháng cự.

Bởi vì bất kể là say xỉn phát điên hay nhân cách phân liệt, Giang Hàng dường như đều coi cô là bạn gái cũ.

Nghĩ vậy, trong lòng cô thấy rất khó chịu.

Nhưng lúc này anh say mềm, cứ như miếng cao dán chó, bám riết lấy cô không chịu buông.

Hết lần này đến lần khác nỉ non: “Ôm anh đi mà…”*

Mãi chẳng dứt. 

Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Bình thường kiêu ngạo là thế, vậy mà trong nhân cách này lại dính người đến vậy.

Giọng nói, ngữ điệu cũng rất êm ái. Dù nghe không hiểu nhưng ít ra rất bùi tai.

Nghĩ lại dáng vẻ nửa sống nửa chết thường ngày của anh, cộng thêm thứ tiếng phổ thông bập bõm đến mức thảm họa, chẳng khác nào lấy giấy nhám chà thẳng vào tai, nghe mà ngứa ngáy khó chịu.

Thỉnh thoảng buột ra vài câu tiếng Quảng Đông thì cũng toàn lúc nổi nóng vô cớ, giọng điệu gắt gỏng vô cùng.

Càng nghĩ càng bực.

Nhưng bực thì bực, cũng chẳng làm gì được.

Đánh không lại, chạy cũng không xong. Hạ Tùng La chỉ đành thầm niệm: Người thức thời mới là trang tuấn kiệt, hít sâu một hơi, coi như mình là bác sĩ.

Hơi men của anh càng lúc càng ngấm. Mắt gần như không mở nổi nữa, chỉ cần dỗ dành đôi chút, chắc sẽ lăn ra ngủ thôi.

Hạ Tùng La cứng đờ giơ hai tay lên, chẳng buồn dùng lực, chỉ đặt hờ tượng trưng lên tấm lưng rộng lớn của anh. Rõ ràng là một cái ôm vô cùng lấy lệ, thế mà chẳng hiểu sao lại như châm ngòi cho thứ gì đó. 

Hai cánh tay anh đang vòng qua eo lưng cô đột ngột siết chặt lại.

Hạ Tùng La bị anh ghì chặt vào lòng, khít khao đến mức không còn một khe hở. Lồng ngực bị ép mạnh làm cô khó thở. Cô chỉ còn biết vừa giãy giụa muốn thoát ra, vừa dùng nắm đấm đấm lên lưng anh, ra hiệu bảo anh nới tay.

Trong tư thế ngồi vắt ngang người anh thế này, phần thắt lưng sau lại còn bị bàn tay anh giữ chặt.

Vừa vùng vẫy một cái…

Cô lập tức cảm nhận được cơ thể anh đã có phản ứng sinh lý. 

Hạ Tùng La rùng mình, lần này thật sự bị dọa, giọng cũng run lên:

“Tỉnh lại đi! Mở to mắt nhìn cho kỹ tôi là ai! Tôi là Thích Khách mà anh sợ nhất đấy!”

Hai chữ “Thích Khách” đáng lẽ phải là vùng cấm của anh mới đúng, vậy mà lúc này anh lại hoàn toàn trơ ra.

“Buông tôi ra, nghe chưa! Anh mà dám làm bậy, tôi sẽ bóp gãy xương sống của anh!”

“Giang Hàng! Tôi giận thật đấy!”

Hạ Tùng La nghe thấy anh thở dài: “Anh chỉ muốn ôm em thôi, em yên tâm… Nếu không, em lại nói anh chỉ biết làm mỗi chuyện đó, chẳng biết làm gì khác.”* 

Lúc này rồi Hạ Tùng La chẳng thèm quan tâm giọng anh nghe có bùi tai hay không nữa: “Không hiểu. Anh có thể chuyển sang nói tiếng phổ thông bập bõm của anh được không hả?” 

Giang Hàng không đáp, hai cánh tay vốn dĩ đang ghì chặt lấy eo lưng cô bỗng đan chéo lại với nhau. Anh ngả người ra sau, lún sâu vào lưng ghế sofa. Đồng thời, cánh tay đang đỡ mông cô hơi nâng lên một chút.

Hạ Tùng La bị ép phải nằm rạp lên người anh, nhưng vị trí được anh nâng cao lên lại vừa vặn rơi vào vùng bụng, tách rời khỏi cái vị trí đầy ngượng ngùng kia. 

Hơn nữa, động tác ngả người xuống ấy cũng phát đi một tín hiệu, anh đã buồn ngủ đến cực điểm rồi và sắp sửa thiếp đi.

Hạ Tùng La cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, cũng không dám nhúc nhích.

Cô cứ thế nằm sấp trên ngực anh, tuy có hơi thô cứng nhưng lại rất ấm áp. Lại lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ của anh, giống như một bài hát ru vậy. 

Không ngờ, chính cô cũng bắt đầu thấy buồn ngủ, mí mắt dần trĩu xuống, rồi lim dim thiếp đi. Cô không hiểu nổi, đã đến nước này rồi… vì sao cô vẫn tin tưởng anh đến vậy?

Trong lúc mơ màng, cô chợt cảm thấy Giang Hàng dường như có gì đó không ổn. Lồng ngực anh khẽ phập phồng. 

Hình như là… đang nghẹn ngào?

Hạ Tùng La giật mình tỉnh giấc ngay tức khắc, định ngẩng đầu lên nhìn anh. Nhưng anh đã kịp thời giơ tay lên, ấn một bên mặt cô áp trở lại trên vai mình. 

Cô không nhìn thấy được biểu cảm của anh, nhưng qua cơ thể đang dán chặt vào nhau, cô cảm nhận rất rõ anh đang bị một luồng đau đớn và sợ hãi đột ngột ập tới bao vây lấy.

Ngay sau đó, nơi thái dương cô truyền đến cảm giác âm ấm ẩm ướt. 

Anh… khóc?

“Giang… Giang Hàng?” Hạ Tùng La khẽ gọi. “Anh sao vậy?” 

Phải một lúc lâu sau, Giang Hàng cất giọng nghẹn ngào: “Vợ ơi, em nhất định phải sống thật tốt nhé. Đừng rời xa anh nữa… anh thật sự rất sợ.”*

Hai chữ “vợ ơi” làm Hạ Tùng La sững sờ mất một nhịp. Không phải bạn gái cũ, mà là vợ cũ à? 

Vậy tương lai cô mà lấy anh thì hóa ra anh là người từng qua một đời vợ rồi cơ đấy?

Hạ Tùng La không thể chấp nhận nổi: “Cái gì? Anh từng cưới vợ ở Đông Nam Á rồi hả?” 

Giang Hàng lúc này đã gần như mê mang, rõ ràng là chẳng còn bao nhiêu sức. Chút tàn lực cuối cùng đều được anh dùng để ôm chặt lấy cô, như ôm món bảo vật vừa tìm lại được sau khi đánh mất. 

Anh lại lầm bầm như đang nói mớ: “Bất kể cuộc đời có lặp lại bao nhiêu lần đi nữa, anh cũng không muốn gặp người khác. Chỉ muốn ở bên em.”* 

“Chưa từng thay đổi, sau này cũng sẽ không bao giờ thay đổi.”*

“Em còn sống… anh mới muốn sống. Em cɦếʈ, anh sẽ cɦếʈ cùng em. Bao nhiêu sóng gió… anh sẽ chắn hết cho em.”*

“Em phải nhớ… anh yêu em… rất nhiều, còn nhiều hơn em nghĩ… nhiều hơn rất, rất nhiều…”* 

Giọng nói của anh càng lúc càng nhỏ xuống. Cho đến cuối cùng thì đứt quãng, thoi thóp như cánh diều sắp đứt dây giữa trận cuồng phong. Hai cánh tay vốn dĩ đang ghì chặt lấy cô đầy ngang ngược cũng từ từ nới lỏng.

Trong đầu Hạ Tùng La lúc này chỉ văng vẳng đúng hai chữ “vợ ơi”. 

Cô rất muốn cho anh một bạt tai để tỉnh táo lại. 

Thế nhưng khi cảm nhận nhịp tim rối loạn của anh, rồi sự ẩm ướt nóng hổi còn đọng trên thái dương của mình. Không hiểu sao, tim cô cũng bỗng thấy nhói nhói. Không giải thích được, chỉ thấy ngực nặng trĩu. 

Thế nên sau khi Giang Hàng ngủ thiếp đi, cô không đứng dậy ngay, vẫn lặng im nằm trên ngực anh.

Đợi cho đến khi nhịp tim của anh hoàn toàn bình ổn trở lại, bản thân cô cũng quay về trạng thái bình thường, cô mới cẩn thận gỡ hai cánh tay anh ra rồi đứng dậy.

Đã khuya lắm rồi. Hạ Tùng La bị chậm gần nửa tiếng, phải tranh thủ dọn hành lý.

Ở đây mấy ngày, cô mua một đống đồ đạc, giờ chỉ có thể gom trước những thứ quan trọng, số còn lại để sau này tính tiếp.

Đi đến phòng ngủ, Hạ Tùng La nhìn thấy chiếc chăn lông mỏng trên giường. Cô ôm nó lên, đem ra ngoài đắp cho Giang Hàng. 

Đắp xong xuôi chưa đầy vài giây, cô lại giật phăng nó ra.

Dám giấu chuyện từng kết hôn, cho lạnh cɦếʈ luôn đi. 

Hạ Tùng La tức tối ôm chiếc chăn lông, lúc quay người đi ngang qua anh, khóe mắt bỗng quét qua một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ. 

Bước chân khựng giữa chừng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.

Lúc này, Giang Hàng đang ngửa đầu tựa vào ghế sofa, nhịp thở đều và chậm. 

Nhưng ngay trước ngực anh, có một luồng… ánh sáng mờ ảo, hư hư thực thực, mông lung tựa như một ảo giác. Nếu trong phòng không tối đến vậy, chắc chắn sẽ chẳng thể nhìn thấy. 

Hạ Tùng La ngẩng đầu nhìn quanh quất khắp nơi xem đó có phải ánh sáng từ đâu phản chiếu tới không. 

Không phải. Luồng ánh sáng này chính thật phát ra từ lồng ngực anh.

Kỳ quái là, ánh sáng thông thường đều là đường thẳng, còn vệt sáng trên ngực Giang Hàng lại hoàn toàn trái với vật lý, mềm như dây leo, uốn lượn ngoằn ngoèo. 

Càng khiến Hạ Tùng La kinh hãi tột độ chính là, đầu còn lại của sợi ánh sáng… lại nối thẳng vào lòng bàn tay phải của cô?!

Ngay khoảnh khắc cô phát hiện ra điều này, sợi ánh sáng đột ngột biến mất tăm!

Hạ Tùng La kinh hoàng. 

Từ trước tới giờ cô chưa từng thấy thứ ánh sáng nào như vậy. Thế nhưng trong đầu cô bỗng hiện lên một khái niệm — Hiệu ứng Tyndall. 

Hồi còn đi học, ba từng giảng cho cô nghe rất nhiều lần. Mỗi lần nhìn thấy ngoài trời, ông đều sẽ giảng lại từ đầu hiệu ứng này. 

Ông nói đó là một hiện tượng quang học kỳ diệu. Hạ Tùng La nghe không hiểu, cũng chẳng tài nào nhớ nổi nguyên lý hoạt động của nó. 

Hạ Chính Thần cô chỉ bảo cô phải nhớ kỹ một điều duy nhất: Đó là hiệu ứng truyền ánh sáng, có thể biến những luồng ánh sáng vốn dĩ không nhìn thấy được bằng mắt thường trở nên “nhìn thấy được”. 

Ông còn nói, trên thế giới này tồn tại rất nhiều luồng ánh sáng ẩn hình, tựa như những vật thể vô hình vậy. 

Nhưng những vật thể vô hình không có nghĩa là không thể dò đoán. Có rất nhiều phương pháp để có thể nắm bắt, cảm nhận và khiến chúng hiện hình. Giải thích theo nguyên lý khoa học, phương thức hiển hiện đó được gọi là một loại “hiệu ứng”. Còn giải thích dưới góc độ huyền học, nó lại là một loại…

Hồi đó ba cô đã nói là cái gì ấy nhỉ? Một loại… thần thông? Có phải vậy không?

Hạ Tùng La ngơ ngác nhìn lòng bàn tay phải của mình. Cô giơ tay trái lên dụi dụi mắt, tự hoài nghi không biết có phải bản thân hít phải quá nhiều hơi men từ người Giang Hàng nên đầu óc cũng đâm ra lú lẫn rồi hay không.

……

Hạ Chính Thần về tới khách sạn, đứng trước cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố đã chìm vào tĩnh lặng. 

Hay là… ông cảm nhận sai?

Chỉ vì vừa nhắc chuyện cũ với con gái, tinh thần dao động nên mới sinh ảo giác?

Nhưng cảm ứng ấy lại xuất hiện ngay gần Phong Hỏa Đài, rất khó xem đó là trùng hợp.

Không được, thà là làm sai chứ quyết không thể bỏ sót.

Sau một hồi trầm tư suy nghĩ, Hạ Chính Thần gọi Thẩm Mạn đến: “Cô tìm cách lấy camera giám sát quanh Phong Hỏa Đài, tra giúp tôi một chiếc xe…”

Ông ngừng vài giây rồi đổi ý.

“Thôi. Ở đây kiếm người địa phương làm nhanh hơn. Cô gọi Tề Độ tới đây. Tiện thể tôi cũng muốn xem thử cậu ta rốt cuộc là người thế nào.”

Thẩm Mạn khựng lại.

“Tề Độ thuộc Kiên Khách. Nếu chuyện quan trọng vậy… có tin được không?”

“Tin hay không chưa biết. Nhưng thằng nhóc đó… tâm cơ không nhiều.”  Hạ Chính Thần nhớ tới cảnh ngoài sân bay. Xe ông chạy đi rồi mà Tề Độ còn chẳng buồn để ý. Chỉ vậy cũng đủ thấy cậu ta không phải kiểu người cẩn thận. 

Thẩm Mạn gật đầu: “Tôi rõ rồi ạ.”

Nửa tiếng sau, Tề Độ bắt taxi đến dưới lầu khách sạn.

Ngày hôm nay hắn đúng là bị hành ra bã, chiều đi nhuộm tóc, tối lại ra sân bay đón người, xe thì bị cướp mất, phải bắt taxi lên đài phong hỏa. Ấy thế mà còn chưa đến nơi đã nhận được điện thoại thông báo trận đấu hẹn trước bị hoãn lại. Trên đường quay về lại tiếp tục nhận được cuộc gọi, kêu hắn đến khách sạn gặp Hạ Chính Thần.

Lúc đó Tề Độ cực kỳ muốn hỏi một câu, dựa vào cái vẹo gì chứ? 

Nhưng hắn đã kịp thời nhớ ra mình đang đóng giả làm bạn trai của Hạ Tùng La. “Ba vợ tương lai” kêu làm gì thì phải làm nấy thôi. Ngay cả với ba ruột của mình hắn cũng chưa từng ngoan ngoãn nghe lời đến mức này bao giờ.

Đến tầng cần tìm, Tề Độ vừa bước ra khỏi thang máy thì vừa vặn nhìn thấy cửa chiếc thang máy chếch đối diện đang khép lại. Bóng người thấp thoáng trông giống hệt Hạ Tùng La. 

Giờ này thì tám phần là cô đang lén lút đi tìm tên Hong Kong Boy kia rồi. Trong lòng Tề Độ lại bắt đầu bốc hỏa, cả não bộ lúc này chỉ tràn ngập hai chữ “xui xẻo”.

Hắn nhấn chuông cửa, Thẩm Mạn ra mở.

Vừa bước vào, Tề Độ lập tức nặn ra vẻ quan tâm: “Cháu nghe nói bác không khỏe. Bác ổn chứ?”

Trong phòng khách của căn suite khách sạn, Hạ Chính Thần đang ngồi trên ghế sofa: “Ngồi đi.” Ông ra hiệu cho Tề Độ ngồi đối diện.

“Cháu đứng là được rồi ạ.” Tề Độ tuy ăn chơi nhưng dù sao cũng lớn lên trong gia tộc Kiên Khách kỷ luật cực nghiêm, lễ nghĩa cơ bản hắn đều thấu hiểu, “Cháu khá rành nơi này, có việc gì bác cứ việc sai bảo ạ.”

Xem ra cũng khá biết điều đấy, Hạ Chính Thần đang bận tâm chuyện đại sự nên cũng chẳng buồn vòng vo: “Tôi muốn nhờ cậu tra giúp một chiếc xe. Khoảng mười giờ rưỡi tối nay, nó xuất hiện gần nông trường Tây Sơn, sát Phong Hỏa Đài.” 

Chuyện này đúng chuyên môn của Tề Độ rồi: “Xe thuộc dòng nào vậy bác?” 

Ông ấy chắc chắn là không biết biển số xe, bằng không đã tự mình cho người tra rồi.

Hạ Chính Thần đáp: “Tôi không chú ý kỹ lắm, chỉ biết đó là một chiếc xe cải tạo theo phong cách xe quân sự.”

Tề Độ ngẩn người: “Có phải là chiếc Wrangler độ lại kiểu quân đội không ạ?”

Hạ Chính Thần hồi tưởng lại: “Đúng vậy.”

“Vậy khỏi cần tra.” Tề Độ nói ngay. “Biển số giả. Trên xe có bảy lính đánh thuê do Mirror thuê. Tối nay vừa đụng người bên cháu ở đoạn mương sông, bị nện cho một trận tơi tả rồi.”

Nghe thấy ba chữ “lính đánh thuê”, ánh mắt Hạ Chính Thần hơi trầm xuống: “Bọn họ mà lại thua sao? Bên các cậu đi bao nhiêu người?”

Tề Độ suýt chút nữa đã buột miệng nói “chỉ có đúng một con chó điên”, nhưng hắn đã kịp thời đổi giọng: “Tầm mười mấy người ạ.”

Hạ Chính Thần nghi hoặc: “Chỉ mười mấy người mà có thể đánh cho bọn họ tan tác bỏ chạy sao?” 

Tề Độ đành cắn răng bịa tiếp: “Bên cháu… mười mấy người đó cũng đều là lính đánh thuê Queen bỏ tiền lớn thuê về. Toàn đặc nhiệm với đội cảm tử chuyên đánh cận chiến trong các vùng chiến sự ạ.”

Hạ Chính Thần nhíu mày: “Phiền cậu giúp tôi trích xuất camera giám sát dọc đường, xem có chụp được cận mặt bọn họ không.”

“Không cần trích xuất camera đâu bác, trong máy điện thoại của cháu có sẵn luôn rồi này.”

Tề Độ vẫn còn lưu lại đoạn video từ camera hành trình lúc trước, ghi lại cảnh tượng Kim Sạn bị bọn họ bao vây chặn đường. Chuyện liên quan đến Tín Khách thì Tề Độ không thể làm lộ cho ông biết được, hắn chỉ cắt ra vài tấm ảnh chụp màn hình.

“Sáu gã đàn ông đều đội nón đeo khẩu trang kín mít, ả thủ lĩnh nữ thì không đeo, nhưng lớp trang điểm đó khó mà nhìn ra được diện mạo thật sự.”

Hắn gửi mấy tấm hình chụp màn hình sang máy điện thoại của Thẩm Mạn, Thẩm Mạn liền đưa qua cho Hạ Chính Thần.

Hạ Chính Thần cúi đầu lật xem từng tấm ảnh. 

Tề Độ chỉ nhìn thấy ông dùng ngón tay lướt màn hình, phóng to bức ảnh của ả Harley Quinn kia lên. 

Gương mặt ông không để lộ bất kỳ biểu cảm nào: “Mirror là cái gì?” 

Tề Độ giải thích: “Mirror là tên bọn cháu gọi. Tên đăng ký đầy đủ là System Reference Mirror, công ty công nghệ sinh học. Danh nghĩa bên ngoài là chuyên chiết xuất nguyên liệu thô cho các hãng mỹ phẩm chăm sóc da. Mười năm nay cứ đối đầu với bọn cháu suốt.」

Thẩm Mạn đứng bên cạnh nhanh chóng dùng máy tính xách tay tra ra thông tin tư liệu của Mirror, cô đặt chiếc máy tính lên bàn trà.

Hạ Chính Thần liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay dòng chữ: Giám đốc điều hành – Cố Thiệu Tranh.

Hạ Chính Thần im lặng rất lâu rồi đột nhiên lên tiếng: “Tề Độ, ban đầu tôi định tới đây để đánh gãy chân cậu.”

Mí mắt Tề Độ giật mạnh.

Còn chưa kịp phản ứng, Hạ Chính Thần đã nói tiếp: “Giờ tôi đổi ý rồi. Đi tìm tài xế đáng tin, mang theo hòm vũ khí của cậu, đi với tôi một chuyến.”

“Đi đâu vậy bác?”

Đi đâu vậy bác?」

“Đuổi theo bọn chúng.” Hạ Chính Thần chỉ vào mấy gương mặt trong điện thoại, chính là đám lính đánh thuê của Mirror.

Tề Độ nhẩm tính thời gian rồi nói: “Đã qua hai tiếng, chưa chắc đuổi kịp. Chắc phải đuổi tới tận tổng bộ Mirror.”

“Không sao.” Hạ Chính Thần bình thản đáp. “Vừa lúc tôi cũng định ghé Mirror.”

Tề Độ ngẩn người: “Bác… muốn tới Mirror?”

“Cậu truyền lời lại đi, tôi muốn hợp tác với cô Tô. Điều kiện cô ấy cần phải đáp ứng là, thứ nhất, biệt phái cậu sang cho tôi điều động. Thứ hai, bảo vệ tốt cho con gái tôi.” Hạ Chính Thần ngồi thẳng lưng lên, “Phía tôi có thể cung cấp lợi ích là, các cậu vốn có thù oán với Mirror, tôi sẽ ra tay giúp các cậu thu mua lại toàn bộ công ty đó.”

Tề Độ ngơ ngác: “……Thu mua?”

Kiểu từ vựng gì vậy?

Hạ Chính Thần chẳng thèm để ý đến hắn nữa: “Thẩm Mạn.”

Thẩm Mạn lập tức hiểu ý: “Hạ tổng cứ yên tâm, trước khi chúng ta đặt chân đến đó, tôi sẽ lập ra một phương án thu mua chi tiết nhất.”

Hạ Chính Thần khẽ gật đầu: “Còn nữa, nói cháu cô xin nghỉ dài hạn rồi sang đây thực tập càng sớm càng tốt.” 

Thẩm Mạn nhíu mày: “Tôi sẽ báo cho nó ngay.” 

Đứng bên cạnh nghe từ đầu tới cuối, Tề Độ có cảm giác mình hiểu… mà cũng chẳng hiểu gì. Cho đến khi nhìn thấy Hạ Chính Thần đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, hắn mới sực phản ứng lại: “Bác ơi, bác định đi tìm Tùng La ạ?” 

Hạ Chính Thần đúng là định qua nói với con gái một tiếng, nghe vậy liền dừng bước, quay đầu nhìn hắn: “Cậu có chuyện gì sao?”

Tề Độ vội vàng che giấu dùm cô: “À… lúc cháu tới đây có chở tài xế theo. Tùng La biết rồi nên ngồi xe qua nhà cháu lấy hành lý.” 

Cái từ “nhà cháu” trong miệng Tề Độ chính là nhà tổ Tô gia, có tới cả trăm gian phòng, nói thế cũng chẳng có gì sai.

“Nếu hợp tác đã yêu cầu bọn cháu bảo vệ Tùng La, cứ để cô ấy ở đó trước đi, tạm thời đừng quay lại khách sạn.” 

Dù rất không muốn thừa nhận, Tề Độ vẫn phải công nhận, hiện giờ, ở cạnh Giang Hàng mới là nơi an toàn nhất với Hạ Tùng La.

“Được.” Hạ Chính Thần không phản bác, “Tài xế đã đi rồi thì khỏi gọi về nữa. Tối nay cậu lái xe. Tôi thấy cậu sắp xếp cũng ổn, cả hành trình giao cậu quyết định. Thẩm Mạn, cô nghỉ ngơi đi.” 

……

Hơn mười giờ sáng ngày hôm sau.

Giang Hàng bị tiếng máy sấy tóc đánh thức. Âm thanh chói tai ấy vang lên như sét nổ ngay bên tai, làm cả người anh giật bắn, gần như bật thẳng khỏi sofa.

Tấm chăn lông cừu trên người cũng theo đó rơi xuống đất.

Giang Hàng cúi đầu nhìn, chiếc chăn này là do chính tay Hạ Tùng La mua sau khi dọn đến đây ở. 

Ký ức cuối cùng chỉ dừng ở lúc anh uống hết hai chai bia.

Từ trước tới giờ chưa từng uống rượu… Chẳng lẽ tửu lượng của anh chỉ có hai chai bia? Giang Hàng thấy chuyện này hơi khó chấp nhận.

Cạch!

Cửa phòng tắm mở ra.

Hạ Tùng La bước ra ngoài.

Mái tóc dài chỉ mới sấy được nửa khô, vẫn còn ướt, vắt gọn qua vai trái. Cô cầm cây lược răng to, vừa chải phần đuôi tóc vừa ngước mắt liếc anh.

“Dậy rồi hả?”

“Sao cô vào được?” Giang Hàng buột miệng hỏi, nhưng vừa dứt lời đã nhớ cô có chìa khóa. “Ba cô chẳng phải tới rồi sao? Cô còn dám chạy ra ngoài?”

Không nhắc thì thôi, nhắc tới là Hạ Tùng La nổi nóng.

“Trước khi anh block số tôi, anh không thèm động não suy nghĩ xem toàn bộ hành lý của tôi đều đang ở trong nhà anh hả? Đêm qua tôi đi ngủ kiểu gì?”

Giang Hàng không trả lời câu hỏi đó, anh cúi người nhặt chiếc chăn lông cừu dưới đất lên: “Ý tôi hỏi là cô dám ở lại nhà tôi cả một đêm thế này, không sợ ba cô phát hiện ra sự tồn tại của tôi hay sao?”

“Ba tôi đi Khorgos rồi.” Hạ Tùng La nhớ tới tin nhắn tối qua của Tô Ánh Đường, vốn định rời đi nhưng cuối cùng lại tiếp tục ở đây. “Còn kéo theo Tề Độ nữa. Nghe nói đi mua Mirror, chắc tiện đường hành Tề Độ luôn.”

Giang Hàng khựng lại, nghi ngờ mình vẫn chưa tỉnh hẳn: “Ba cô… dẫn Tề Độ đi mua Mirror?”

Hạ Tùng La thấy chuyện đó rất bình thường.

“Vân Nhuận là công ty niêm yết. Mua một công ty công nghệ nhỏ ở vùng biên giới thì có gì lạ?”

Giang Hàng giơ tay day mạnh thái dương: “Cô không lo lắng là được rồi.”

Hạ Tùng La vặn hỏi ngược lại: “Nếu tôi nói tôi lo, chẳng lẽ anh chạy đi giúp ba tôi?” 

Ngón tay đang day thái dương của Giang Hàng khựng lại, hơi cuộn vào. Anh im lặng khá lâu mới cất tiếng: “Tôi chỉ cảm thấy thần kinh cô… đúng là thô thật đấy.”

Hạ Tùng La thầm nghĩ thần kinh của mình đúng là thô thật. Trước giờ chỉ lo chạy theo Ống Thư, đuổi theo Giang Hàng khắp nơi, vậy mà chưa từng hỏi anh ở Đông Nam Á đã yêu bao nhiêu người hay từng kết hôn mấy lần. 

Động tác dỗ dành tối qua thuần thục như vậy, nhìn là biết hạng lão luyện. Trong khi cô còn chưa có nổi mối tình đầu. Sau này lỡ cưới anh thật thì nghĩ kiểu gì cũng thấy mình lỗ to.

Hạ Tùng La đi vào bếp rót nước, thẳng tay dằn mạnh cây lược xuống bàn ăn: “Tôi thì làm được gì chứ? Ngày nào mấy người nói chuyện cũng như đánh đố, tôi hỏi cũng bằng thừa, lười chẳng buồn hỏi nữa.”

Ánh mắt Giang Hàng dừng trên cây lược.

…Cô đang nổi giận?

Cơn đau đầu sau khi say vẫn hành anh dữ dội, chưa kịp nghĩ xem mình chọc cô lúc nào thì Hạ Tùng La đã nhấp ngụm nước nóng, thản nhiên nói:

“Anh dậy rồi thì ra lấy đồ ăn tôi đặt ngoài cửa vô trước, rồi hẵng đi đánh răng rửa mặt. Đống đó nặng quá, tôi bê không nổi.”

Giang Hàng làm theo, đi tới cửa cuốn rồi kéo lên.

Xoach!

Cửa vừa mở, anh đứng khựng ngay tại chỗ.

Ngoài sân, trên nền tuyết, đồ đạc chất thành cả ngọn núi, chặn kín lối đi. Toàn bộ đều là đồ dùng nhà bếp. Tầng dưới cùng là mấy thùng carton lớn đựng lò vi sóng, lò nướng và đủ loại nồi niêu. Chất bên trên là lỉnh kỉnh mắm muối tương cà cùng vô số túi thức ăn tươi sống. 

Nhìn sơ qua còn tưởng ai đang tích trữ nhu yếu phẩm chờ tận thế.

Giang Hàng day mạnh thái dương thêm lần nữa, chỉ tay ra ngoài: “Đống này để làm gì?”

“Để nấu cơm.” Hạ Tùng La bước tới sau lưng anh, tiện tay đẩy nhẹ vai anh. “Nhanh lên, khuân vô.”

Cô chậm rãi nhắc: “Tối qua chẳng phải anh rất, rất, rất muốn nấu cơm cho tôi ăn sao?”

Nói xong, cô vỗ vai anh thêm cái nữa, giọng đầy nghĩa khí: “Bổn tiểu thư quyết định cho anh toại nguyện.”

— — 

HẾT CHƯƠNG 43

https://vymiu.com/quy-tac-quan-sat-chim-bo-cau/

Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad


0 0 votes
Đánh giá
Đăng ký
Thông báo
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bình chọn nhiều nhất
La casa di Vy
error: Content is protected !!
0
Bấm vào đây để nhảy nhanh đến bình luậnx