Chương 44 – Thần thông
Thiên phú
Giang Hàng đứng chôn chân tại chỗ hơn mười giây: “…Tôi?”
Anh cố lục lại ký ức tối qua giữa mớ hỗn độn trong đầu.
Anh nhớ mình uống say, rồi ngủ thiếp đi ngay trên chiếc ghế dài kia. Sáng mở mắt vẫn ở đúng chỗ cũ nên anh cứ tưởng mình ngủ một mạch tới sáng, chưa từng tỉnh giữa chừng.
Chẳng lẽ… đêm qua Hạ Tùng La đã đánh thức anh?
Nhưng… anh ko hề tỉnh.
Vậy thì ai đã tỉnh?
“Anh ta”?
Ý nghĩ ấy khiến toàn thân Giang Hàng căng cứng, anh gần như lập tức hỏi: “Tối qua… tôi không làm gì chứ?”
Hay nói đúng hơn, anh muốn biết “anh ta” đã làm gì.
Tên đó chẳng có chút tự chủ nào, đến mức còn từng xúi giục anh lấy bao cao su thay cho kẹo cao su. Nghĩ thôi đã thấy chẳng đáng tin.
Cũng may quần áo trên người vẫn là bộ đồ ngày hôm qua.
“Anh không nhớ gì thật?” Ngoài cửa lạnh quá nên Hạ Tùng La không bước lại gần, chỉ đứng chếch phía sau nhìn nghiêng gương mặt anh.
Giang Hàng không đáp.
“Tôi cũng không biết anh chỉ quậy lúc say hay lại phân liệt nhân cách.” Cô nghiến răng. “Dù sao anh cũng coi tôi là vợ cũ.”
“…Vợ cũ?” Giang Hàng cau mày nhìn cô. “Anh ta… tôi nói vậy sao?”
“Nói toàn tiếng Quảng Đông, tôi nghe chẳng hiểu. Nhưng chữ ‘vợ’ thì tôi hiểu.” Hạ Tùng La liếc anh. “Chuyện anh từng kết hôn ở Đông Nam Á, chẳng lẽ ko nên nói với tôi một tiếng sao?”
Với mối quan hệ phức tạp hiện tại của hai người, cô nghĩ cô cũng có quyền được biết chứ.
Yết hầu Giang Hàng khẽ chuyển động hai lần, anh phủ nhận dứt khoát: “Tôi không có vợ cũ.”
Hạ Tùng La ngơ ra: “Đừng nói với tôi… anh còn chưa ly hôn nha?”
Cô mở to mắt nhìn chằm chằm anh. Thấy Giang Hàng từ từ quay đầu nhìn lại, ánh mắt phức tạp khó đoán.
Quả nhiên là có uẩn khúc gì rồi.
Giang Hàng phiền não vò đầu bứt tai. Thật không tài nào hiểu nổi tại sao anh lại phải đứng đây chịu đựng cơn đau đầu cùng cái bụng đói meo để trả lời mấy câu hỏi hoang đường thế này chứ?
“Căn cước với giấy thông hành của tôi đều làm ba năm trước, lúc từ Hong Kong sang đây.” Anh nhìn thẳng Hạ Tùng La rồi hỏi ngược lại, “Trước đó ở Đông Nam Á, tôi mang tiếng tội phạm bị truy nã. Cô nói xem, tôi lấy gì đi đăng ký kết hôn?”
À, bằng chứng này nghe rất có trọng lượng, Hạ Tùng La lập tức dập tắt sự nghi ngờ. Không phải vợ cũ thì chắc chắn là bạn gái cũ rồi.
Cô tựa lưng vào tủ quần áo, hai tay ôm ly nước nóng, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa hỏi: “Vậy anh với bạn gái bên Đông Nam Á… chia tay chưa?”
Ba năm nay anh ở trong nước, chưa từng quay lại, chắc cũng chia rồi.
“Đủ rồi.” Giọng Giang Hàng không lớn nhưng lạnh ngắt. Anh xoay người định đi vào trong nhà.
Hạ Tùng La lập tức dang rộng một cánh tay chặn đường anh: “Khuân đồ trước đã. Anh tính đi đâu?”
Giang Hàng không cố xô cô ra, chỉ dừng lại trước cánh tay cô rồi lạnh lùng nhìn: “Nhìn cho kỹ. Đây là nhà tôi. Cô mua mấy thứ linh tinh chất khắp nơi, tôi còn chưa nói gì. Giờ cô được nước lấn tới luôn?”
Hạ Tùng La nhướng mày: “Ồ, anh còn biết dùng thành ngữ ‘được nước lấn tới’ luôn hả?”
Giang Hàng mặc kệ câu mỉa mai: “Ban đầu cho cô dọn tới đây ở là vì đám Mirror. Giờ rắc rối trước mắt tạm giải quyết rồi, cô cũng nên dọn đi.”
Hạ Tùng La ngẩng đầu nhìn anh: “Chị Queen nói đã đạt thỏa thuận với ba tôi rồi. Mọi người phải bảo vệ tôi. Chị ấy là sếp anh, anh tính không nghe?”
Giang Hàng cười nhạt: “Queen còn nói để Tề Độ giả làm bạn trai cô. Có việc thì đi tìm hắn.”
“Anh ấy đi với ba tôi rồi.”
Bàn tay Giang Hàng vốn định gạt cánh tay cô sang một bên chợt khựng lại: “Nếu hắn chưa đi, cô sẽ qua tìm hắn?”
Không đợi Hạ Tùng La trả lời, anh đã thản nhiên nói tiếp:
“Cô muốn tìm ai thì tìm, không liên quan tới tôi. Nhưng nhớ kỹ, đừng để ba cô phát hiện cô đang qua lại với hạng người như tôi. Chuyện đó chẳng tốt cho cô, cũng chẳng tốt cho tôi. Đi dọn hành lý đi, tôi gọi Queen tới đón cô.”
“Tưởng tôi thèm ở cái chỗ này của anh chắc? Giường thì nhỏ, nằm còn cứng muốn chết.” Hạ Tùng La càng nói càng bực, giọng cũng cao hơn. “Hôm qua tôi chỉ qua lấy hành lý thôi, chính anh nhất quyết bế tôi vô nhà. Muốn đuổi tôi cũng được, vậy thì bế tôi ra y chang cách anh bế tôi vô đi!”
Giang Hàng cứng đờ tại chỗ.
“Không tin đúng không?” Hạ Tùng La đặt ly nước lên tủ, nắm lấy cánh tay anh kéo ra ngoài cửa rồi chỉ một dãy camera ẩn trên mái hiên. “Nhà anh gắn nguyên dàn camera nét căng. Đi, mở lại mà coi, coi có phải chính anh ôm cứng tôi vô nhà không!”
Sắc mặt Giang Hàng lập tức thay đổi. Anh xoay người, sải bước về phía bàn điều khiển camera trong nhà.
Vừa bước qua cửa cuốn, anh bỗng dừng lại.
“Đi tiếp đi chứ.” Hạ Tùng La bám theo sau, xắn tay áo lên. “Cùng coi camera, xem tối qua anh làm chuyện tốt đẹp gì. Anh biết tôi tủi thân cỡ nào không? Tôi không tát anh, chỉ kêu anh khuân đống đồ rồi nấu bữa cơm, vậy mà anh còn nổi nóng với tôi.”
Giang Hàng đứng im rất lâu, hiếm khi lộ vẻ lúng túng.
Anh hoàn toàn không nhớ những chuyện cô vừa kể. Nhưng cô dám hùng hồn tới vậy… chứng tỏ tám chín phần là thật. Bài học nhớ đời lần trước vẫn còn sờ sờ ra đó, anh thực sự không mấy can đảm để xem lại camera.
Giữa tiếng giục liên hồi của Hạ Tùng La, Giang Hàng nghiến răng, với tay lấy con dao rọc giấy trên tủ, lẳng lặng vòng qua cô rồi đi thẳng ra ngoài mở thùng hàng.
“Hóa ra anh cũng biết mắc cỡ đó.” Hạ Tùng La cười khẩy. “Khuân vô rồi hẵng mở. Mặc phong phanh vậy đứng ngoài không lạnh ư?”
Giang Hàng coi như không nghe.
Hạ Tùng La cũng mặc kệ anh, cầm máy sấy quay về phòng sấy tiếp mái tóc còn dang dở. Sấy khô xong, cô đeo băng đô, nằm vừa đắp mặt nạ vừa chơi game.
Đến lúc ra ngoài rửa mặt, cô cứ tưởng nhà bếp sẽ bừa bộn không chịu nổi, không ngờ mọi thứ đã được Giang Hàng sắp xếp gọn gàng.
Anh đang đứng rửa tay trước bồn rửa, giọng vẫn lạnh nhạt: “Cô muốn ăn gì?”
“Thêm bạn lại đi, tôi gửi công thức.”
Giang Hàng mở điện thoại kết bạn lại với cô.
Ngay sau đó nhận được… một danh sách dài ngoằng.
Anh nhìn rồi hỏi: “Cô ăn hết nổi hả?”
“Anh cứ nấu đi. Ăn không hết thì tôi ăn cả ngày, vẫn dư thì cho chó ăn.”
“Cô cố ý hành tôi?”
“Đúng đó.” Hạ Tùng La đáp rất tỉnh. “Tối qua anh hành tôi trước, giờ tôi trả thù.”
Giang Hàng hít sâu, cố nhịn.
Anh nhìn lại thực đơn lần nữa, cuối cùng chọn món đơn giản nhất: “Cao lắm tôi làm được cái sandwich.”
Việc “anh ta” bế Hạ Tùng La vào nhà, anh còn miễn cưỡng hiểu nổi.
Nhưng nhất quyết đòi nấu cơm cho cô thì anh không tài nào hiểu nổi, bởi bản thân anh căn bản không hề biết nấu ăn.
Mười một tuổi trở về trước, trong nhà có mấy người giúp việc, anh chưa từng bước vào bếp. Sau mười một tuổi, đồ ăn đều phải giành giật mới có, mục tiêu duy nhất chỉ là không chết đói.
Giang Hàng cầm mấy nguyên liệu cần bảo quản lạnh trên bàn ăn bỏ vào tủ lạnh.
Vừa mở cửa tủ, nhìn thấy bên trong ngoài nước đá ra chẳng còn gì khác, anh bỗng khựng lại.
Trong đầu bất chợt vang lên hai câu đối thoại.
“Em muốn ăn gì?”
“Ăn cái đầu anh. Ngoài lấy cho tôi chai nước đá, tủ lạnh anh còn biến ra được gì nữa?”
Giang Hàng vẫn luôn nghĩ tối qua mình bị “anh ta” chiếm quyền kiểm soát, nhưng… hình như giữa chừng anh từng có tỉnh lại… Không giống bị “anh ta” nhập, mà giống… ký ức bị xáo trộn.
Anh nghĩ mãi không ra, đành gác sang một bên, mở điện thoại tra cách làm sandwich.
May là bánh mì, phô mai lát, giăm bông với nước sốt Hạ Tùng La đều mua sẵn. Xem ra anh chỉ cần chiên thêm một quả trứng ốp la nữa là xong.
Hạ Tùng La đứng bên cạnh quan sát.
Giang Hàng lấy chiếc chảo chống dính mới tinh trong bộ nồi vừa mua. Tư thế cầm cán chảo của anh trông chẳng giống đang nấu ăn chút nào, nhìn cứ như đang cầm một thứ vũ khí để đi đập lộn trong game vậy.
Rửa chảo, bật bếp. Anh cũng chẳng thèm thắt tạp dề, dáng người cao lớn cứ thế đứng thô cứng trước bếp nấu. Một tay anh đút túi quần, một tay cầm chiếc xẻng lật thức ăn, động tác vô cùng sượng sùng chọc chọc vào quả trứng trong chảo.
Xèo!
Khét.
Anh xúc bỏ.
Rửa chảo.
Đập quả thứ hai.
Chẳng bao lâu sau, mùi khét lại bốc lên.
Rầm!
Lần này Giang Hàng quăng luôn cả chảo vào bồn rửa.
Hạ Tùng La nghi ngờ nếu quả trứng tiếp theo vẫn cháy, anh sẽ tiện tay đập luôn cái chảo.
Xem ra sáng nay khó có được bữa ăn đàng hoàng rồi, may còn ít đồ ăn vặt mua ở siêu thị.
Cô xé gói khoai tây chiên, đứng ngay cửa bếp vừa ăn vừa xem.
Rốp! Rốp!
Tiếng nhai khoai lọt vào tai Giang Hàng chẳng khác nào có một con chuột nhắt không biết sống chết đang liên tục gặm nhấm vào dây thần kinh của anh vậy.
Cuối cùng anh không chịu nổi, quay đầu gắt cô: “Cô đứng đây coi cái gì? Sợ tôi bỏ độc vô đồ ăn của cô hả?”
Hạ Tùng La vừa nhai khoai tây chiên vừa nhìn anh bằng ánh mắt đầy khó hiểu: “Nghĩ hoài không ra. Tay nghề nấu ăn của anh còn tệ hơn cả tiếng phổ thông bập bõm của anh, vậy mà tối qua còn mặt dày đòi nấu cơm cho tôi. Tôi cứ tưởng bạn gái cũ anh ngày nào cũng được ăn sơn hào hải vị chứ.”
Giang Hàng bướng bỉnh mím chặt môi, quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm cái chảo.
Hạ Tùng La vẫn chưa chịu buông tha: “Lúc yêu lần đầu anh bao nhiêu tuổi vậy? Tôi mới tra thử, ở Malaysia hình như mười tám tuổi là kết hôn được rồi.”
Giang Hàng lẳng lặng rửa chảo, coi như không nghe.
Cô tiếp tục lẩm bẩm: “Anh gọi bạn gái cũ là ‘vợ’ luôn, chắc từng tính cưới người ta đúng không? Vậy sao cuối cùng lại chia tay?”
Đến mức đa nhân cách rồi mà vẫn không quên được cô ấy, vậy sao lại chia tay?
Nghĩ tới đây, Hạ Tùng La bỗng nảy ra một khả năng, không lẽ cô gái đó đã mất? Cho nên anh mới khóc?
Nếu thật vậy thì đúng chuẩn “ánh trăng sáng”, khắc cốt ghi tâm luôn rồi.
Mày cô khẽ nhíu lại, chẳng còn tâm trí đâu mà nhai khoai tây chiên nữa: “Nè… đừng nói tôi hơi giống cô ấy nha?”
Nên lúc say anh mới nhận lầm?
“Với tính anh thế này, nếu không có Ống Thư, vậy mà sau này vẫn cưới tôi… đừng nói anh xem tôi là thế thân đó.”
Vừa dứt lời, cô nghe thấy keng! một tiếng.
Giang Hàng gõ mạnh cái xẻng lên thành chảo: “Trước đây phần lớn thời gian tôi ở trong quân đội, xung quanh toàn đàn ông. Tôi đào đâu ra thời gian kiếm bạn gái?”
Hạ Tùng La lập tức phản bác: “Với điều kiện của anh, cần gì phải chủ động? Thiếu gì người tự tìm tới. Đừng có gạt tôi.”
“Tôi có điều kiện gì?” Giọng Giang Hàng pha chút tự giễu.
“Đẹp trai.” Hạ Tùng La đáp ngay không cần nghĩ. “Dọc đường có bao nhiêu người bắt chuyện với anh, tưởng tôi không thấy chắc?”
Từ trạm dừng chân cho tới trước cửa khách sạn trong thành phố, mỗi lần xe vừa dừng, anh tháo nón bảo hiểm xuống rồi tiện tay vuốt tóc vài cái, lập tức có cả đống ánh mắt dính chặt vào. Đương nhiên… Hạ Tùng La cũng có liếc nhìn vài cái.
“Chỉ vậy thôi?” Giang Hàng thôi tự giễu, chuyển sang mỉa mai cô.
“Đẹp trai chưa đủ hả?” Hạ Tùng La vừa tán dóc vừa thò tay lấy thêm miếng khoai. “Đàn ông hai chân thì đầy đường, nhưng trai đẹp chiếm tỷ lệ rất thấp. Đẹp trai, có dáng, đánh nhau lại giỏi, hàng như anh khá hiếm đó.”
Giang Hàng chẳng buồn nghe cô nói nhảm: “Mấy người đàn ông cô quen, có ai xấu không?”
Hạ Tùng La bật cười: “Bị anh phát hiện rồi. Tôi mê đẹp, chỉ thích chơi với trai đẹp, nên độ bao dung dành cho trai đẹp cũng cao hơn.”
Cô ngẫm một chút rồi bổ sung rất nghiêm túc: “Còn cao cỡ nào… tùy độ đẹp trai.”
Giữa cuộc đối thoại chẳng đâu vào đâu ấy, cuối cùng Giang Hàng cũng chiên xong một quả trứng chỉ cháy xém chút ở mép, miễn cưỡng xem như ăn được.
Anh biết với cái miệng kén ăn của Hạ Tùng La, cô chắc chắn không đụng tới. Thế nên anh lặng lẽ xúc “thành quả chiến đấu” của mình ra đĩa, chuẩn bị tự ăn.
“Vậy người cô muốn cưới… chỉ cần đẹp trai?”
“Mặt rất quan trọng.” Hạ Tùng La ôm gói khoai tây chiên, nói như đang kể tiêu chuẩn tuyển dụng. “Nếu còn giống ba tôi, đi làm kiếm được thật nhiều tiền cho tôi xài, về nhà ôm luôn việc nhà, ngày nào cũng đổi món nấu cho tôi ăn, rảnh là dẫn tôi đi chơi thì càng tốt.”
Giang Hàng cười nhạt: “Đừng mơ nữa. Trên đời chỉ có ba cô.”
Hạ Tùng La nhún vai: “Con người phải có ước mơ chứ. Lỡ đâu thành hiện thực thì sao.”
Nói tới đây cô mới sực nhớ: “Ủa khoan, sao nói qua chuyện của tôi rồi? Anh còn chưa trả lời, tôi có giống bạn gái cũ anh không?”
Giang Hàng hết kiên nhẫn, giọng lạnh hẳn: “Chính cô từng nói, hạng người đáng ghét như tôi ngay cả bạn cũng không xứng có. Vậy bạn gái ở đâu ra?”
Hạ Tùng La nghẹn họng: “…Vậy tối qua anh xem tôi là ai?”
Giang Hàng trầm giọng: “Điều cô nên nghĩ lúc này là tôi đã phân liệt nhân cách rồi, sao còn chưa chịu chạy? Tôi bị bệnh tâm thần, cô không hiểu vậy nguy hiểm cỡ nào sao?”
Hạ Tùng La ăn hết gói khoai, tiện liếm sạch vụn bột dính trên đầu ngón tay: “Đến nhân cách khác của anh còn suốt ngày kêu gào đòi nấu cơm cho tôi ăn. Tôi chạy làm gì?”
Không khí trong bếp bỗng lặng xuống. Giang Hàng rất lâu không nói thêm tiếng nào.
Trong lòng Hạ Tùng La thì âm thầm ghi nhớ, sau này vẫn nên cẩn thận hơn chút. Trước giờ cô cứ tưởng anh thuộc kiểu lãnh cảm, hóa ra không phải vậy.
“Anh làm tiếp đi.” Cô bỗng thèm đồ ngọt, tiện tay lấy áo khoác mặc vào. “Tôi ra đầu hẻm mua ly trà sữa. Gọi giao hàng phải đợi bốn mươi lăm phút, tự đi chỉ mất hơn mười phút. Lát về ăn sandwich anh làm.”
Đến lúc bước ra cửa, gần kéo sập cửa cuốn xuống, cô mới lờ mờ nghe phía sau truyền tới một tiếng “Ừ.”
Phản xạ chậm dữ.
Hạ Tùng La kéo chặt áo khoác rồi đi vào con hẻm.
Khu này toàn nhà xưởng bỏ hoang nên rất vắng người. Mãi tới gần đầu hẻm mới thấy hai thiếu niên đi ngược chiều. Nhìn đồng phục chắc là học sinh cấp ba.
Hôm nay không có tuyết, mặt trời gần mười một giờ sáng chiếu rực cả con đường.
Khi khoảng cách giữa cô và hai cậu học sinh càng lúc càng gần, Hạ Tùng La bỗng khựng chân.
Cô… lại nhìn thấy thứ đó.
Những luồng sáng.
Từ cơ thể hai cậu học sinh ấy, vô số luồng sáng đang tỏa ra bên ngoài. Chúng rất giống luồng sáng tối qua Hạ Tùng La nhìn thấy trước ngực Giang Hàng, đều uốn lượn như dây leo.
Chỉ khác ở chỗ, luồng sáng của Giang Hàng rất mảnh, màu cũng rất nhạt. Còn những luồng sáng phát ra từ hai cậu học sinh thì to hơn hẳn, dày đặc, vươn ra khắp nơi.
May mà màu khá nhạt, chứ nếu đen sì, sẽ trông chẳng khác gì đám xúc tu quái vật.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Hạ Tùng La cau chặt mày, tăng tốc chạy ra khỏi con hẻm, định xem những người khác thế nào.
Đầu hẻm nối thẳng ra trục đường chính đông nghịt xe cộ.
Chỉ vừa nhìn sang… cô đã giật lùi liên tiếp, suýt ngã ngồi xuống đất.
Khắp nơi đều là ánh sáng, nhiều đến chói mắt, che kín cả khung cảnh vốn có của con phố.
Vô số luồng sáng không ngừng vặn vẹo, duỗi ra, đan xen rồi quấn lấy nhau. Mọi thứ trong tầm mắt cô như bị phủ một lớp mosaic tạo từ những luồng sáng ấy.
Hạ Tùng La chợt nhớ đến luồng sáng rất mảnh tối qua trên ngực Giang Hàng. Đầu còn lại của nó nằm ngay trong lòng bàn tay phải của cô.
Một ý nghĩ bất chợt lóe lên.
…Hay là mình điều khiển được những luồng sáng này?
Gần như theo phản xạ, cô giơ tay phải ra phía trước, thầm nghĩ: Đến đây! Đến chỗ ta.
Ngay lập tức. Những luồng sáng gần cô nhất sau vài nhịp vặn vẹo như giằng co, bỗng đồng loạt lao về phía cô.
Trong mắt Hạ Tùng La, những luồng sáng vốn mềm mại uốn lượn đột nhiên thẳng băng.
Như hàng ngàn mũi tên cùng lúc bắn tới!
Cô hoảng hốt rụt tay lại.
Nhưng những “mũi tên ánh sáng” ấy không hề dừng.
Hạ Tùng La hét thất thanh, hoảng loạn quay đầu chạy về, muốn gọi điện thoại cho Giang Hàng kêu cứu. Nhưng cô chẳng còn thời gian lấy điện thoại, vừa chạy vừa hoảng loạn gọi to tên anh.
Mà cho dù Giang Hàng nghe thấy, từ nhà anh tới đầu hẻm cũng phải quẹo qua mấy khúc.
Thế nhưng cô mới chạy được vài bước, vừa ngẩng đầu đã thấy… Giang Hàng nhảy từ mái nhà ở ngã rẽ phía trước xuống.
Độ cao phải hai ba tầng lầu. Anh đáp đất rất gọn, không hề khựng lại dù chỉ một bước, lập tức lao về phía cô.
Vừa nhìn thấy anh, trái tim Hạ Tùng La như rơi trở lại lồng ngực.
Cô lao tới ôm chặt anh, úp đầu vào ngực anh, nói năng lộn xộn: “Ánh sáng… nhiều lắm… nhiều lắm luôn! Ai cũng có! Mỗi người mỗi khác!”
“Cái gì?”
Giang Hàng nhìn về phía sau cô. Lúc còn trên mái nhà, anh đã quan sát rồi, không hề có nguy hiểm nào.
“Ba tôi từng nói… hiệu ứng Tyndall!” Hạ Tùng La không dám ngẩng đầu, vùi mặt trong ngực anh, nhắm chặt mắt. “Tối qua sau khi anh ngủ, tôi thấy trước ngực anh có một sợi rất mờ…”
Đồng tử Giang Hàng co rút.
“Luồng sáng đó chỉ lóe lên rồi biến mất, tôi tưởng mình nhìn lầm. Mới nãy ra ngoài lại thấy… thấy rất nhiều… A!” Hạ Tùng La đột nhiên hét lên.
Đến lúc này cô mới cảm thấy đôi mắt như bị bỏng rát: “Mắt tôi đau quá!”
Giang Hàng lập tức đoán ra vài chuyện.
Anh không chần chừ, bế xốc cô lên theo kiểu công chúa, hơi khom người rồi chạy hết tốc lực về nhà.
Vừa được đặt lên giường, Hạ Tùng La theo bản năng chui tọt vào chăn, trùm kín đầu.
Giang Hàng lập tức tắt đèn.
May mà căn nhà xưởng anh ở không có cửa sổ, chỉ cần kéo cửa cuốn xuống, tắt hết đèn, cả căn nhà chìm trong bóng tối tuyệt đối.
Anh tắt luôn hệ thống camera, không để lại dù chỉ một nguồn sáng.
“Giang Hàng…”
Nghe giọng cô nghẹn ngào sắp khóc, anh lập tức rời bàn điều khiển chạy vào phòng ngủ.
“Mắt tôi khó chịu quá… đưa tôi tới bệnh viện đi…” Cô run lẩy bẩy dưới chăn, vừa nức nở vừa nói, “Không… tôi không muốn ra ngoài… Ba ơi… con sợ lắm…”
Giang Hàng không lên tiếng dỗ dành.
Anh lấy điện thoại từ túi áo khoác của cô, đi ra sát cửa phòng ngủ rồi mới bật màn hình.
Trong bóng tối, anh nhập mật mã mở khóa. Lướt danh bạ, tìm số của Hạ Chính Thần.
Đầu ngón tay dừng trên màn hình vài giây rồi bấm gọi.
Reng!
Chuông chỉ mới reo một tiếng đầu dây bên kia đã bắt máy.
Một giọng nam trầm ấm vang lên: “Tùng La, giờ này mới ngủ dậy à?”
Im lặng vài giây, Giang Hàng mở lời: “Ông Hạ.”
Đầu bên kia cũng lập tức rơi vào im lặng.
Giang Hàng hỏi thẳng: “Thiên phú Thích Khách của con gái ông vừa thức tỉnh. Cô ấy sợ ánh sáng, đau mắt, tinh thần hoảng loạn. Giờ phải làm sao?”
Bên kia lập tức chất vấn: “Cậu là ai?”
Giang Hàng đáp ngay: “Đừng quan tâm tôi là ai. Cô ấy đang rất đau. Nói tôi phải làm gì trước, rồi ông quay về ngay.”
Sau vài giây im lặng, Hạ Chính Thần nói: “Tuyết lớn phong tỏa đường rồi. Hiện giờ tôi muốn về cũng không được. Tôi sẽ cho cậu một phương thức liên lạc. Đi tìm một người, nhờ người đó phong ấn lại thiên phú của con bé.”
“Phong ấn?” Giọng Giang Hàng lạnh hẳn. “Tại sao phải phong ấn thiên phú của cô ấy, không cho nó phát triển tự nhiên, để giờ cô ấy thành ra thế này?”
“Cậu đang dạy tôi phải làm việc thế nào?”
“Tôi đang hỏi nguyên nhân!” Giang Hàng nén giọng rất thấp, nhưng từng chữ đều nặng như chì. “Nếu ông không hiểu tiếng phổ thông của tôi, chúng ta có thể nói tiếng Anh. Clear enough, Sir?!”
— —
HẾT CHƯƠNG 44
https://vymiu.com/quy-tac-quan-sat-chim-bo-cau/
Kết nối với mình để cùng khám phá thêm nhiều bộ truyện tuyệt vời nha 🎧📚💕
Facebook, Youtube, Wattpad
