Giả tình lộ ý – Chương 38
Anh nhíu mày, giọng hạ rất thấp:
“Tôi… xin lỗi vì đã mất kiểm soát. Chu Duật Bạch sẽ không nói ra những lời như vậy, đó không phải là tôi. Xin lỗi em.”
Anh nhíu mày, giọng hạ rất thấp:
“Tôi… xin lỗi vì đã mất kiểm soát. Chu Duật Bạch sẽ không nói ra những lời như vậy, đó không phải là tôi. Xin lỗi em.”
Tại sao cô không nghĩ thử — vì sao anh lại xuất hiện ở đây?
Từ trước tới nay chưa từng có ai khiến Chu Duật Bạch phải làm đến mức này.
Chung Ý mở đôi mắt đen trắng phân minh nhưng đỏ hoe:
“Ngài chơi chán thì nói một tiếng, em còn phải tiếp người kế tiếp.”
Lời này lại khơi lên cơn giận ngút trời của anh.
“Vậy là… em và Lam Úc nhập vai tình nhân, diễn xong anh ta còn đưa em đi chơi kart. Em cười vui đến vậy — lúc đó còn đang nhập vai hay đã thoát vai rồi?”
Anh Duật Bạch nói với mẹ nuôi tôi rồi, với cô chỉ là chơi cho vui thôi. Cô khác gì một con búp bê bơm hơi, vậy mà còn ở đây đắc ý. Tôi còn thấy nhục dùm cô.
“Cô ấy chẳng có quan hệ gì với Chu Tư Mân cả. Là quà Chu Tư Mân tặng con, con khó từ chối. Thấy cô ấy đẹp nên con đành nhận thôi.”
“Ngày nào tôi cũng bận đến không kịp thở, còn phải lo chuyện vặt của giới giải trí à?” Ánh mắt anh nhạt lạnh lướt về phía cô. “Em thấy tôi rảnh lắm sao?”
Rõ là làm đủ chuyện ‘xấu xa’. Thế mà lúc anh cười, đôi mắt đen như mực điểm, phong nhã thong dong, quang minh chính đại — tựa cơn gió mát lướt qua, khiến lòng người chao đảo.
“Giờ anh ta thay đổi nhiều quá, trông cũng rất nguy hiểm.” Chung Ý thấy bất an, “Người anh ta đưa đến chắc cũng không bình thường. Em hơi sợ.
Dù không muốn nghĩ tới, Ôn Du cũng buộc phải thừa nhận: cơ nghiệp trăm năm của Đại Lương, quả thực đã mục nát từ lâu.