CHƯƠNG 30 – Đinh Khiên
Editor: Nếu bạn đang xem chương này ở chế độ nền tối, hãy chuyển sang nền sáng để đọc được toàn bộ nội dung nha.
Chung Ý dạo phố với Ôn Sa Sa, không biết tiểu thư nhà nào đang ngồi trong phòng VIP, nhân viên nâng niu bưng ra một chiếc túi bạch kim.
Chiếc túi ấy, cô cũng thích.
Lần hiếm hoi, cô chủ động gọi cho Chu Duật Bạch.
Giọng mềm mềm nũng nịu:
“Không chỉ báo với anh chuyện tiêu tiền đâu… Chiếc túi này là phiên bản giới hạn toàn cầu, phí phối hàng* thôi đã phải mấy triệu, một năm chỉ có một hai suất, còn phải xếp hàng chờ. Anh có cách nào giúp em không? Em xin đó.”
Phí phối hàng 配货
là quy tắc yêu cầu khách hàng phải mua thêm các sản phẩm phụ kiện khác (như ví, khăn, giày) với một tổng giá trị nhất định trước khi được quyền mua chiếc túi xách thương hiệu cao cấp mà họ mong muốn. Túm lại là, phải bỏ một khoản nhất định mua đồ “phụ” mới đủ điều kiện mua được đồ “chính”.
Ôn Sa Sa nhìn cô gọi điện: cười đến rạng rỡ, khí lực bật tối đa — nũng nịu, làm dáng, lả lơi… tất cả biểu cảm “cô gái nhỏ” đều được vận hết lên sân khấu.
Cứ như đầu dây bên kia là bạn trai cô thật.
Ôi trời, Chung Ý biết làm nũng từ khi nào đấy?
Trong khi đó, Chu Duật Bạch đang chìm trong các báo cáo thành tích đầu tư cổ phần. Giữa chừng lại vọt ra mấy chữ “giới hạn”, “da cá sấu nạm kim cương”, “giấc mơ của mọi phụ nữ”.
Nghe vào hơi lạc nhịp.
Trợ lý Lý bị cuộc gọi làm ngắt ngang, tận mắt nhìn thấy đôi mày của boss mình từ giãn ra → nhíu chặt → rồi lại chậm rãi giãn ra.
Sau đó nhìn chằm chằm vào anh ta.
Trợ lý Lý bất an vài giây.
Có… vấn đề gì sao?
“Trợ lý Lý.” Chu Duật Bạch phóng bút viết mấy chữ rồi đưa qua, giọng lạnh nhạt, “Gửi chiếc túi này đến tay cô Chung.”
Chưa đến mấy ngày, Chung Ý hớn hở gửi ảnh khoe túi.
Lần đầu tiên cô gửi kèm một bài văn nhỏ khen nịnh anh.
Mỗi câu mỗi chữ tràn ngập rộn ràng, hân hoan.
Giọng điệu thì khỏi phải nói — nũng đến mức hơi làm người ta ngượng.
Nhưng đa số đàn ông đều ăn kiểu này, Chu Duật Bạch cũng không ngoại lệ.
Chung Ý còn cho Đường Ninh mượn chiếc túi ấy xách đi dự một sự kiện, suôn sẻ lấy được một tài nguyên tốt.
Gần đây hai người cũng thân hơn không ít.
Đường Ninh dạo này làm việc rất chăm, cả người như lột xác thành kẻ cuồng công việc.
Người càng dốc sức, trạng thái càng tốt.
Nhìn Đường Ninh, Chung Ý như thấy lại mình thuở trước.
Cô còn nhường cho Đường Ninh một vai — thời điểm đó Chu Duật Bạch đến Bắc Thành, cô không rảnh để nhận.
Cô thật lòng mong Đường Ninh sẽ nổi, sẽ đi được càng xa càng tốt.
Tiếp xúc vài lần, Đường Ninh cũng nhận ra hậu thuẫn của cô và nhà tài trợ của Trương Giản Trạch đều mang họ Chu.
Còn có phải cùng một người hay không, thì khó nói.
***
Chu Duật Bạch quay lại Bắc Thành hơn một tháng sau đó.
Anh đi công tác nước ngoài, vừa từ Úc khảo sát về.
Khi ấy Chung Ý cũng vừa từ đoàn phim trở về.
Cô đóng một phim thanh xuân vườn trường, vào vai nữ sinh cấp ba: áo sơ mi trắng, chân váy đồng phục xanh đậm, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng.
Cô gửi ảnh cho Chu Duật Bạch xem.
Anh bình luận:
“Quần áo không tệ.”
Về sau bộ đồ ấy được Chung Ý giữ lại.
Dùng… trên giường.
Lần đầu tiên cô chủ động làm những thứ để lấy lòng anh.
Chung Ý quỳ ngồi ở cuối giường, mặc áo sơ mi trắng tinh khôi, váy xếp ly xanh che lấy cặp mông cong và phần đùi thon, đôi tất dài trắng quá gối bo nhẹ vào da, để lại vệt hằn. Mái tóc đen nửa ẩm nửa khô mềm mại xõa sau lưng. Đôi mắt sáng trong, ngẩng lên nhìn anh cười ngọt lịm.
Quảng cáo sữa cũng chỉ đến thế.
Chu Duật Bạch nhớ rõ mình từng nói: bản thân không có sở thích đặc biệt nào.
Làm gì có chuyện đó.
Giờ trong đầu anh toàn hiện ra đủ loại cách hành hạ khiến cô “sống không bằng chết”.
Không biết có phải vì điều này không…
Đêm hôm ấy, cả hai đều cảm thấy mình mất kiểm soát.
Nhưng chung quy, nó không phải chuyện xấu. Tình dục vốn nên là thoải mái, hoàn toàn đắm chìm.
Anh từng nói — làm anh vui, cho anh chút thú vị mà.
Chung Ý mệt đến đầu ngón tay cũng nhức, vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi rũ sang một bên giường, nằm nghiêng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô đột nhiên lên tiếng:
“Em hơi hối hận… hồi mặc đồng phục, em chưa từng thích ai.”
“Hửm?” Chu Duật Bạch cầm iPad đọc mail, “Sao vậy?”
“Hồi đó chị em vụng trộm yêu một tên du côn, làm đủ thứ chuyện quá trớn, đêm đến còn chui vào chăn khóc. Em thấy đàn ông trên đời đều là đám xấu xa, chuyên lừa nước mắt của con gái ngây thơ.
Thư tình đám con trai gửi em, em vứt hết vào thùng rác. Sau này lúc yêu thì lại thấy không kịp nữa, phải nghĩ nhiều thứ… đâu còn sự thuần khiết của tình yêu học trò.”
Không ngờ cô lại là kiểu có tư tưởng cực đoan như vậy.
“Chu tổng, hồi đi học… trong lớp có ai thích anh không?”
Phản ứng của anh trên giường ban nãy khiến Chung Ý linh cảm anh thích kiểu thiếu nữ trong trẻo.
Anh vừa làm việc vừa trò chuyện nhàn nhạt:
“Cấp ba tôi học ở nước ngoài. Lớp có một cô tóc vàng mắt xanh, mỗi tuần đều bỏ vào tủ tôi một bông hồng, suốt hai năm.”
“Sau đó sao? Anh với cô ấy ở bên nhau à?”
Cô mở to mắt nhìn anh.
“Không. Tôi không có cảm giác với con gái Tây, lại không biết từ chối thế nào. Khi đó có một cô bạn từ nhỏ cùng lớn lên với tôi, giả làm bạn gái tôi, đứng ra giải quyết tất cả.”
“Rồi sau đó?”
“Sau đó cô ấy trở thành vị hôn thê của tôi. Rồi cô ấy lái xe gặp tai nạn mà chết.” Giọng anh nhàn nhạt, “Chuyện này dạy tôi rằng… đừng dễ dàng thả mình vào yêu đương.”
Chỉ mình anh biết, cái chết của Diệp Trăn Trăn không phải tai nạn.
Là tự sát.
Và là giết người dành cho kẻ khác.
Chung Ý lặng lẽ dịch lại gần, như mèo nhỏ ngoan ngoãn gối lên chân anh.
Khoảng thời gian này…
Hai người hòa hợp đến kỳ lạ.
***
Chu Duật Bạch sang London công tác, tiện thể nghỉ phép.
Anh bảo cô đi cùng.
Là người trong giới giải trí, Chung Ý tất nhiên từng ra nước ngoài không ít lần.
Cô từng đóng một phim ngắn, gửi đi tham dự chiếu và xét giải ở nước ngoài, còn mang về một chiếc cúp của liên hoan phim vô danh.
Tuy hơi “ao làng”, nhưng dù sao cũng là giải quốc tế.
Lần này cô đi bằng chuyên cơ riêng của Chu Duật Bạch.
Người cô trò chuyện nhiều nhất lại là trợ lý Lý.
Trong những dịp chính sự, trợ lý Lý rõ ràng dễ nói chuyện hơn Chu Duật Bạch, cũng dễ giết thời gian hơn.
Lần đầu tiên cô được chứng kiến tác phong nghề nghiệp của tổng tài.
Chu Duật Bạch họp, đọc mail, bàn chuyện làm ăn… như một con quay xoay đều không nghỉ.
Chung Ý tò mò không hiểu anh duy trì được trạng thái ôn hòa, nhã nhặn giữa guồng công việc căng thẳng như vậy.
Khi nói chuyện qua điện thoại, giọng anh hệt như nhau. Chỉ có cách xưng hô mới phân biệt được là đối tác thương mại, người nhà, hay đồng nghiệp.
Còn cô thì tự mình đi dạo, cho chim bồ câu ăn, uống cà phê.
Rồi đợi anh rảnh, để bầu bạn cùng anh… hoặc trở thành thú vui của anh.
Xong công việc ở London, Chu Duật Bạch đưa cô sang Pháp nghỉ dưỡng.
Trước đó anh từng nói chuyện về trang trại rượu.
Vô công mà nhận thì không nên, Chung Ý lại càng không có hứng với rượu vang.
Nhưng cô rất thích Paris, từng đến đây với Ôn Sa Sa, trút xuống không biết bao lời thề hoài bão hùng hồn bên bờ sông Seine.
Anh kết thúc lịch trình, bỏ áo sơ mi – quần tây chỉnh tề, thay đồ thường ngày. Một chiếc hoodie và quần dài giản dị, nhưng chất liệu và cắt may đều cao cấp. Mặc lên người anh vẫn toát ra phong vị “ánh trăng sáng trong lòng”.
…
Điểm đến đầu tiên của Chung Ý là mua sắm.
Miễn không nghĩ đến tiền, chẳng người phụ nữ nào không mê kinh đô thời trang.
Cô mua đồ cho bé gái trước, cỡ ba bốn tuổi: đầm xòe bèo nhún, áo khoác denim nhỏ xinh, chỉ nhìn thôi đã thấy lòng dịu lại.
Sau đó là chọn vài món cho Chu Duật Bạch.
Con người như anh chẳng thiếu thứ gì. Phần lớn trang phục đều đặt may cao cấp, phần còn lại cũng thuộc những thương hiệu cố định. Mỗi lần Chung Ý khổ tâm tặng quà, đều chỉ có thể chọn mấy món nhỏ như khuy măng-sét, kẹp cà vạt, bút máy.
Còn thứ cô có thể mua cho mình thì quá nhiều.
Váy đẹp thì vô số, trang sức xa hoa thì vô kể, ngay cả tinh dầu, hương thơm, mỹ phẩm cũng có thể đặt riêng.
Từ nghèo bước vào giàu dễ, mà từ giàu bước xuống nghèo lại khó.
Chung Ý nghi ngờ sâu sắc rằng khi mình rời khỏi mối quan hệ này, liệu còn sống nổi cuộc sống của người bình thường nữa không.
Không biết có phải ảo giác hay không…
Dù trông anh lúc nào cũng điềm đạm thư nhã, Chung Ý luôn cảm thấy Chu Duật Bạch thiên vị cô ăn mặc ấn tượng — hoặc bó sát kín mít, hoặc khoét sâu hở nhiều táo bạo.
Làm nổi bật bờ ngực đầy, vòng mông cong và thắt lưng nhỏ nhắn không đầy một vòng ôm.
Ánh mắt anh rơi lên người cô luôn dừng lại rất lâu, sâu thẳm khó dò, không biết đang nghĩ gì.
Càng là người khoác áo chỉn chu, càng có một mặt kín đáo không ai biết.
…
Họ ở trong một căn biệt thự độc lập ở ngoại ô Paris.
Biệt thự nằm gần sông Seine, bốn bề là rừng cây bao quanh. Mỗi sáng thức dậy đều nghe được tiếng chim, mùi hoa. Trong vườn nuôi hai con chó săn, cứ thấy người là vẫy đuôi mừng rỡ.
Chu Duật Bạch nói đây là nhà của ngoại anh, cả khu trang viên và nhà làm rượu ngoài làng cũng vậy.
Nhà họ Lương cũng là danh môn có tiếng ở Bắc Thành. Chỉ là mẹ của Lương Phượng Minh mất sớm, sức khỏe cha bà cũng chẳng tốt, gả con gái cho Chu gia chưa bao lâu thì cũng qua đời.
Nếu không, sao có thể để mặc con gái ôm con trai nhỏ dắt nhau ra nước ngoài, đơn độc đòi ly hôn mà mặc kệ.
Chung Ý nghĩ một hồi.
Cô không sao thấu được xuất thân và hoàn cảnh như vậy.
Mà anh cũng chẳng cần cô thấu hiểu, chỉ muốn tìm ở cô chút khoái cảm buông thả.
Hôm ấy hai người ăn tối ở một nhà hàng Michelin.
Đột nhiên bên ngoài ngoài vang lên một tiếng nổ ầm trời.
Chung Ý cau mày hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Phố xá quanh đó kẹt cứng. Cảnh sát ôm súng giữ trật tự. Người qua lại hốt hoảng hỗn loạn.
Đêm đó Paris có mưa, mặt đường ướt nhẹp phản chiếu ánh đèn neon lập loè.
Giọt mưa uốn cong trượt xuống cửa kính xe.
Chu Duật Bạch nhạy bén ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt.
Anh không để lộ sắc mặt, vòng tay siết nhẹ eo Chung Ý.
Xe chạy vào khu ngoại thành, ngang qua rừng cây rậm, đến đoạn đường tối không hề có ánh sáng.
Chu Duật Bạch bảo tài xế dừng xe.
Chung Ý chẳng hiểu gì, tựa đầu lên vai anh:
“Sao vậy?”
Anh đưa tay sang tìm lấy cô.
Bàn tay đàn ông rộng, xương khớp rõ ràng; da không mịn như phụ nữ, nhưng vì được nuông chiều mà thành. Đầu ngón do tập luyện mà hơi ram ráp, chạm vào lại ấm và dễ chịu.
Anh hỏi:
“Mấy hôm nay vui không?”
“Vui… vui lắm.”
“Nhà em có biết em đi nước ngoài chơi không?”
“Em nói với họ là em đi đóng phim.”
“Vậy thì tốt.
Chung Ý, từ nhỏ tới giờ… chuyện gì khiến em sợ nhất?”
“Từ nhỏ… chắc coi như thuận buồm xuôi gió. Sợ nhất… là lần không biết Ngụy tổng cho em uống thứ gì, em phải vào nhà vệ sinh cố nôn ra…”
Anh dịu dàng cười, kéo cô ôm vào lòng:
“Xem ra đúng là cô gái chưa trải sự đời.”
Chu Duật Bạch dùng áo khoác phủ lấy cô.
Không biết lát nữa cô có sợ hay không.
Vừa dứt lời, trong xe vang lên tiếng động rất khẽ, như tiếng thở rít từ xa xăm.
Tim Chung Ý “thịch” một cái, lông tơ dựng đứng.
Cô nép trong ngực anh, mở to mắt nhìn.
Chu Duật Bạch nâng giọng, nói mấy câu tiếng Pháp.
Không có hồi đáp.
Anh đổi sang tiếng Anh.
Lần này Chung Ý nghe hiểu — trong cốp xe có người.
Chu Duật Bạch mời “vị khách bí ẩn” ấy rời khỏi xe. Vị trí này xa thành phố, dễ che giấu. Tài xế cũng là vệ sĩ theo sát, mang súng và thiết bị báo động.
Ra ngoài nên ai cũng muốn dĩ hòa vi quý, chẳng ai muốn gây chuyện lớn.
Tiếng thở trong cốp càng lúc càng yếu.
Rồi từ gầm xe, một người đàn ông bê bết máu lăn ra.
Bóng người cao lớn và đen đặc phủ lấy mạn xe.
Hắn xoay khẩu súng lục trong tay, “cạch” một tiếng tháo băng đạn, đưa tay đút ra sau lưng.
Hắn gõ cửa kính, nói tiếng Trung trôi chảy:
“Làm phiền. Bạn tôi bị thương, mong hai vị làm ơn, giúp một tay.”
Chu Duật Bạch không muốn dính vào vũng nước đục này, bình thản nói: “Tôi có thể đưa các anh đến bệnh viện.”
“Có rất nhiều người đang truy sát chúng tôi.”
Ánh mắt hắn sắc như lưỡi dao tuyết:
“Tôi nấp dưới gầm xe lâu vậy mà vệ sĩ của anh không phát hiện. Rõ ràng là không đủ tư cách.
Thưa anh, tôi khuyên anh đừng đối đầu với kẻ liều mạng. Các anh tuyệt đối không phải đối thủ của tôi. Tôi chỉ cần một căn phòng kín đáo, chút đồ ăn, nước uống và thuốc men. Xử lý xong vết thương, chúng tôi sẽ lặng lẽ rời đi.”
Chu Duật Bạch do dự.
Anh là thương nhân, không phải người ưa mạo hiểm, lại càng không phải kẻ thích làm việc nghĩa.
Chung Ý loạn nhịp, thò đầu ra từ trong ngực anh.
Đôi mắt lạnh ngoài cửa kính xe bất ngờ lia sang, rồi khựng lại.
Hắn không dám tin. Trong đầu lục tìm gương mặt thiếu nữ mười bốn mười lăm tuổi, rồi trùng khít lên gương mặt xinh đẹp trong lòng người đàn ông kia.
Hắn chần chừ:
“Chung… Ý?”
Chu Duật Bạch cau chặt mày:
“Hai người quen nhau?”
Chung Ý sững rất lâu, nhìn hắn một hồi, hỏi nhỏ:
“Đinh… Khiên?”
Tha hương gặp người quen.
…
Chu Duật Bạch đưa họ về biệt thự.
Trong cốp xe là một người đàn ông trung niên gần như hôn mê, vóc dáng thấp nhỏ, mặt trắng bệch.
Ông ta được Đinh Khiên kéo ra từ đám xe nổ tung, đùi bị thương, chỉ kịp quấn mấy lớp vải — giờ máu đã nhuộm nửa người.
Nhìn diện mạo và những câu ông lẩm bẩm trong vô thức, có vẻ như đến từ một nước Đông Nam Á.
Khí chất lại không phải người thường — giống chính khách.
Chuyện này trở nên phiền phức.
Ít nhất phải cực kỳ cẩn trọng.
Chu Duật Bạch chuyển người xuống hầm rượu trong biệt thự — nơi không ai dẫn thì chẳng thể tìm được lối vào.
Thức ăn và thuốc men đầy đủ; thậm chí còn mời một bác sĩ gia đình đến xem vết thương.
Tài xế đi dọn sạch dấu máu trong xe, cũng dò xem dọc đường về có để lại dấu vết gì không.
…
Từ lúc nhận ra Đinh Khiên, tinh thần Chung Ý cứ như treo lơ lửng.
Nếu không biết về quá khứ tình cảm của cô, Chu Duật Bạch hẳn còn nghi cô với người đàn ông kia từng có gì.
Chung Ý nói:
Chung Ý thẫn thờ rất lâu, rồi khẽ nói:
“Em thật sự không thích anh ta. Họ giấu ba mẹ em lén lút yêu nhau. Chị em ngoài mặt rất ngoan, nhưng bị anh ta kéo đi trốn học, cũng làm không ít chuyện bốc đồng. Em và chị ở chung phòng, chẳng dám nói với ba mẹ. Hai người vốn không cùng đường, về sau lại hay cãi nhau rồi chia tay. Cuối cùng Đinh Khiên biến mất không lời từ biệt, chị em buồn rất lâu.”
“Thảo nào thời thiếu nữ em chẳng có cảm tình với con trai.” Chu Duật Bạch gối tay sau đầu, lơ đễnh cười.
“Giờ anh ta thay đổi nhiều quá, trông cũng rất nguy hiểm.” Chung Ý thấy bất an, “Người anh ta đưa đến chắc cũng không bình thường. Em hơi sợ. Đợi ông ta tỉnh lại, bảo họ đi sớm đi.”
Chu Duật Bạch rũ mắt, hàng mi dày che đi ánh sáng trong đáy mắt, khẽ gật: “Tôi tự có tính toán.”
***
Hôm sau Đinh Khiên bước lên từ hầm rượu.
Vẫn nguyên bộ đồ hôm qua, chỉ là vệt máu khô trên áo quần đen không còn rõ.
Rõ ràng nhất là thân hình cao lớn, vai rộng lưng dày, cơ bắp căng chặt.
Mặt đã rửa sạch —
Tóc cắt ngắn sát, nhưng so với nét mặt, khí chất của anh ta mới là thứ đập vào mắt.
Sắc lẻm như lưỡi dao.
Một lưỡi dao bén, ngạo nghễ, lạnh lẽo, lúc nào cũng có thể tuốt vỏ lấy máu.
Nếu Chu Duật Bạch như đóa tuyết liên cao cao trên vách núi hiểm trở.
Thì Đinh Khiên chính là lưỡi băng vấy máu.
Để hộ tống thân chủ đang trốn chạy sang châu Âu ấy, đoàn của Đinh Khiên thương vong rất nhiều. Chỉ riêng ở Paris đã dùng đến tám chiếc xe.
Cuối cùng vẫn bị lộ.
“Cảm ơn Chu tiên sinh đã ra tay giúp đỡ, bạn tôi tỉnh rồi. Giờ muốn mời Chu tiên sinh đến nói vài câu.”
Đinh Khiên nghiêng người, ý bảo anh đi xuống hầm rượu:
“Chu tiên sinh chắc là người làm ăn. Có một vụ, không biết anh có hứng thú không.”
Chu Duật Bạch ngồi trên sofa, che chắn Chung Ý phía sau.
Anh biết Chung Ý không thích Đinh Khiên.
Anh ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng thu chân dài lại, vuốt phẳng tay áo sơ mi trắng:
“Vinh hạnh được mời, phiền anh Đinh dẫn đường.”
Hai người đàn ông một trước một sau rời khỏi phòng.
Đinh Khiên như chợt nhớ ra gì đó, quay đầu lại, bình thản ném cho Chung Ý một câu:
“Đừng nói với chị cô.”
Chung Ý suýt bật dậy.
Cô đương nhiên sẽ không!
…
Chu Duật Bạch ở dưới hầm rượu rất lâu.
Không biết họ đã nói những gì.
Đến khi anh bước lên từ tầng hầm, Chung Ý rõ ràng nhìn thấy trong mắt anh ánh lên tia tham vọng.
Cô lo lắng theo sát phía sau.
Anh dịu giọng trấn an:
“Không có gì đâu. Chỉ giúp họ thoát thân. Chúng ta không cần phải làm gì cả.”
Đinh Khiên tắm rửa xong.
Thay áo sơ mi và quần tây của Chu Duật Bạch, xách cặp táp, đeo đồng hồ sang, kính gọng vàng, đội tóc giả.
Thoắt cái biến thành một tinh anh thương trường, chuẩn bị vào thành làm việc.
Kỳ nghỉ của Chu Duật Bạch và Chung Ý vốn còn nhiều lịch trình phía sau. Giờ đều hủy sạch. Hai người mỗi ngày chỉ cùng nhau đi dạo, dắt chó quanh biệt thự.
Không còn cơ hội đến các nhà hàng Paris thưởng thức mỹ thực, Chu Duật Bạch cũng không gọi đầu bếp riêng.
Chung Ý ôm trọn việc nấu nướng.
Cô nấu chè cực khéo, còn nấu cơm thì tạm được.
May mà trong biệt thự toàn nguyên liệu Tây, cách chế biến đơn giản, cũng chẳng quá kén tay nghề.
Chu Duật Bạch thi thoảng xắn tay áo sang giúp một tay.
Anh quen sống trong nhung lụa, chưa từng động dao động chảo. Trước nay chỉ nhìn người ta làm, giờ nhìn Chung Ý làm, sau đó tới phụ cô vài việc vặt.
Còn phải chuẩn bị ba bữa cho vị bệnh nhân trong hầm rượu.
Anh tự tay mang xuống rồi trò chuyện mấy câu.
Mấy ngày liền không thấy Đinh Khiên quay lại.
Đến khi quay về thì lại đổi bộ đồ khác: quần jean rách, áo hoa, đeo kính đen và tóc giả dài.
Bao đàn vác trên lưng phồng căng.
Nhưng dĩ nhiên không phải đàn.
Khi đặt xuống đất, bao đàn vang lên tiếng kim loại lạnh lẽo.
Chung Ý đang nấu chè sữa trong bếp.
Ở châu Âu không mua được nguyên liệu trong nước, cô chạy sang siêu thị châu Á mua tạm vài thứ, xoay sở cũng nấu được vài món.
Tâm trạng cô cực kỳ tệ. Mấy hôm nay nghĩ ngợi lung tung, cô cần ăn chút gì ngọt để đè nén căng thẳng.
Hình như vị khách trong hầm rượu cũng thích những món cô nấu. Chu Duật Bạch nói, người đó gốc Hoa, tổ tiên di cư từ tỉnh Nam sang.
Chung Ý gặp lại Đinh Khiên thì tâm trạng càng xấu.
Cô vô cớ bài xích anh ta: không ưa, phản cảm, thậm chí hận đến nghiến răng.
Anh ta đã hại chị cô.
Đinh Khiên cũng chưa từng chủ động nói với Chung Ý câu nào.
Anh ta đi qua bếp, chưa từng liếc sang, nhưng ngửi thấy mùi chè ngọt, bước chân chợt khựng lại.
Nghiêng đầu hỏi: “Nấu chè?”
“Ừ.”
“Cho tôi một chén.”
Chung Ý lạnh lùng múc cho hắn một chén, đặt mạnh xuống bàn với vẻ mất kiên nhẫn.
Rồi quay người đi lên lầu.
Đinh Khiên múc một muỗng, vừa nếm vào, gương mặt lãnh khốc bỗng lắng xuống.
Cả con người mềm đi thấy rõ.
Anh quen thuộc hương vị này.
Quán chè năm ấy… cô gái cười e dè ngại ngùng, trong đêm hè đứng trước mặt anh giống đóa dạ lan hương, đặt chén chè nóng vào tay anh.
Sau này, cô còn đến căn phòng tồi tàn của anh. Giữa trời hè nóng bức, cô đứng trước bếp lửa đỏ hực chỉ để nấu cho anh một chén chè.
Tình yêu tuổi mười mấy – ánh sáng và bóng tối xoắn lấy nhau như ngõ cụt không lối thoát.
Vui sướng và đau đớn cứ thay phiên nhau.
Cô ôm anh khóc biết bao lần, rồi dần dần không còn khóc nữa.
Ngay cả khi tin anh chết truyền tới, nghe nói cô cũng không rơi một giọt nước mắt.
Đinh Khiên chỉ ăn một muỗng.
Rồi “cạch” một tiếng, đẩy chén chè ra xa, cố nén lại cơn đau và xung động đang bùng lên trong huyết quản, đứng phắt dậy, mặt lạnh lùng đi xuống hầm.
***
Mấy người sống trong biệt thự, không ai quấy rầy ai, cứ thế qua vài ngày.
Cuối cùng, Đinh Khiên phải đưa người đi, Chu Duật Bạch cũng chuẩn bị đưa Chung Ý về nước.
Vốn chỉ là gặp gỡ tình cờ, không cần lời tạm biệt.
Nhưng trước khi đi, Đinh Khiên vẫn tìm Chung Ý.
Lúc ấy Chung Ý và Chu Duật Bạch đang đánh cờ trong thư phòng, vai kề vai, đầu chạm đầu, thân mật như tình nhân.
Đó mới là thế giới của những người bình thường.
“Chị cô dạo này vẫn ổn chứ?”
Có Chu Duật Bạch ở đó, Chung Ý cũng bớt gay gắt hơn.
Cô cụp mắt:
“Anh khỏi lo. Chị tôi rất ổn, đã kết hôn sinh con rồi.”
“Con trai hay con gái?”
“Con gái.”
Đinh Khiên đứng thẳng như một cây giáo, giọng dịu lại đôi chút:
“Cô ấy thích con gái mà. Đứa nhỏ được mấy tuổi rồi?”
“Sắp ba.”
Lúc mới sinh, bé Chi Chi rất giống người đàn ông trước mặt này. Khi ấy nhìn một cái là cô hiểu ngay. May mà càng lớn, Chi Chi càng giống mẹ.
Đinh Khiên im lặng rất lâu.
Cuối cùng mệt mỏi cúi đầu, nhắm đôi mắt sắc như chim ưng dưới hàng mày đậm.
Giọng anh ta bình thản, như ra tối hậu thư:
“Gọi cho cô ấy đi. Tôi… muốn nghe giọng cô ấy.”
Chung Ý lập tức phản đối, lông mày dựng lên:
“Đừng làm phiền chị tôi.”
“Tôi sẽ không.” Yết hầu anh ta khẽ trượt, “Trong mắt cô ấy… tôi đã chết từ lâu rồi.”
Cuối cùng, vẫn là Chu Duật Bạch xoa đầu Chung Ý. Cô mới miễn cưỡng bấm số gọi Chung Tâm.
Giọng Chung Tâm dịu dàng trong điện thoại:
“Ý Ý, có chuyện gì không?”
Mắt Đinh Khiên chợt sáng bừng, chân dợm bước tới rồi lại cố ép mình đứng yên.
Anh ta nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay Chung Ý.
“Chị, dạo này bận không?”
“Hơi bận. Mấy hôm nay công ty nhiều việc, sếp lại giao cho chị hai nhân viên mới, chị phải kèm từng chút, tăng ca mấy ngày liền.”
Chung Ý cười:
“Vậy là lên chức rồi đó. Sếp tăng lương chưa?”
Chung Tâm bật cười:
“Lên làm quản lý rồi, lương tăng 20%, nghỉ phép năm cũng nhiều hơn mấy ngày. Coi như ông chủ còn có lương tâm. Chị đang tính ăn mừng, dẫn cả nhà đi chơi vài bữa.”
“Chị giỏi quá trời, vàng thật ở đâu cũng tỏa sáng. Công ty đó mà không biết giữ chị lại thì đúng là mù. Thật lòng mừng cho chị lắm.”
“Đừng nịnh chị nữa. Còn em? Không phải đang quay phim ở Pháp sao? Sao rảnh gọi chị?”
“Hôm nay được nghỉ. Lâu rồi không gọi, tự nhiên nhớ chị.”
“Vậy có muốn gọi video không? Chi Chi đang chơi đồ chơi ngoài phòng khách nè.”
“Thôi khỏi, thôi khỏi.” Chung Ý vội cúp máy, “Chị chăm con đi, khi nào rảnh em gọi lại.”
“Vậy nhé, bye bye.”
“Bye bye.”
Điện thoại tắt.
Đinh Khiên vẫn nhìn chằm chằm màn hình, ngây ra rất lâu.
Cuối cùng anh ta nhờ Chung Ý một việc.
Đinh Khiên nhìn gương mặt lạnh lùng của cô, ánh mắt tối đi.
Cuối cùng anh ta không nói gì nữa, quay người bỏ đi.
Chuyến du lịch này chẳng vui chút nào.
Chung Ý chống cằm ngẩn người trên máy bay, không muốn nói câu nào.
Chu Duật Bạch cúi đầu xem hợp đồng, giọng nhàn nhạt:
“Em lo cái gì? Lo vì người anh rể chưa từng lộ diện của em, ba của cô nhóc kia, là một lính đánh thuê liếm máu trên lưỡi dao?”
Chung Ý uể oải:
“Em chỉ thấy Chi Chi thật đáng thương.”
Tại sao chị cô lại nhất quyết phải sinh bé ra?
— —
HẾT CHƯƠNG 30
https://vymiu.com/gia-tinh-lo-y-huu-do-thanh/
