CHƯƠNG 17 - Chu tổng, anh có sở thích nào đặc biệt không?
Diệp Oản Oản vẫn còn lưu luyến khi bước lên máy bay. Cô nói mình thích trong nước, hy vọng sau này có thể thường xuyên về chơi.
Lương Phượng Minh mỉm cười, ôm cô trìu mến:
“Lúc nào muốn về thì cứ về. Cứ xem nhà dì Lương như nhà con. Phòng trên tầng ba vẫn luôn để sẵn, dành riêng cho con.”
“Cảm ơn dì Lương, dì tốt với con quá.”
“Về nhà nhớ gửi lời hỏi thăm ba mẹ và các bậc trưởng bối dùm dì nhé. Lần sau xuất ngoại công tác, dì sẽ ghé thăm họ.”
“Nhất định dì phải đến đó nhé. Ba mẹ con luôn nhớ dì… cả anh Duật Bạch nữa.”
Dù Diệp Trăn Trăn đột ngột ra đi, chuyện hôn sự năm xưa cũng theo đó mà phai nhạt, nhưng vị trí của Chu Duật Bạch trong lòng ông bà Diệp vẫn vô cùng phức tạp.
Năm ấy, Diệp Oản Oản buột miệng nói một câu khiến người ta sửng sốt, hiển nhiên cô bé có chút cảm mến ngây ngô với Chu Duật Bạch.
Hai nhà vốn hiểu rõ nhau, gia thế lại tương xứng; nhà họ Diệp lại có thể giúp Chu thị như hổ thêm cánh.
