Chương 76 - Chừa cho anh một vị trí nhỏ nhoi thôi
Ý thức của Chung Ý hỗn loạn hoàn toàn. Cả người cô vã ra một lớp mồ hôi mỏng.
Mùi mồ hôi khỏe khoắn và hơi thở nồng nàn của người đàn ông trưởng thành ấm áp bao bọc lấy cô. Nhịp thở gấp gáp cùng lớp râu lởm chởm vùi bên cổ khiến làn da trắng ngần của cô dần ửng hồng và trở nên nhạy cảm.
Mọi thứ diễn ra quá đột ngột và hoảng loạn, mà niềm vui sướng dâng trào cũng quá mức mãnh liệt. Đến nỗi cơ thể cô hoàn toàn không thể kháng cự, chỉ biết thành thật đáp lại từng cảm giác, thậm chí vô thức phối hợp, nảy sinh thôi thúc muốn gạt bỏ mọi ngăn cách, hoàn toàn tiếp nhận đối phương.
Chu Duật Bạch không giày vò cô.
Trong nhịp thở gấp gáp và thân nhiệt nóng rực đang dày vò, anh nắm lấy những ngón tay mềm mại của cô, nỉ non gọi tên cô bên tai, rồi dựa vào lợi thế cơ thể và kỹ xảo, khéo léo tìm kiếm khoái cảm.
Hai người quá đỗi quen thuộc nhau, biết rõ làm cách nào để đạt được sự thỏa mãn trong thời gian ngắn nhất.
Những tiếng thở dốc nặng nề kìm nén và hơi thở mảnh mai gấp gáp quấn lấy nhau, cuối cùng dần bình lặng về cùng một nhịp điệu.
Làn da vì nhiệt độ quá cao mà nảy sinh một sức căng vặn vẹo, đó là cảm giác bết dính của da thịt và sự hòa quyện của mồ hôi, là dư âm của những va chạm bên tai bên tóc. Những tia điện nhỏ len lỏi khắp tứ chi, khiến người ta mềm nhũn mệt mỏi, đầu óc trở nên chậm chạp.
Chung Ý sực tỉnh.
Đã rất lâu rồi cô không có những đụng chạm thân mật như vậy, cứ thế mơ hồ để mặc bản thân cùng một người đang bệnh làm chuyện hoang đường.
